Universal Totem Orchestra – The Magus
Track list:i. De Astrologia
ii. Coerenza delle Percentuali
iii. Les Plantes Magique
iv. Ato Piradime
v. Mors, Ultima Linea Rerum
vi. Vento Madre
Track list trên prog archives khác trên đĩa than của tớ - which is what tớ để ở đây.
Foreword: một khi tớ đã phải hạ mình nhờ vả đến sức mạnh vô song, kèm theo đó là sự ngu xuẩn đến nhũn não vốn có trong INTARWEB TUFFGUY bullshit, của soul-đcm-nó-seek mới kiếm nổi nhạc share cho mọi người, và nhất là tớ lại đã có nó trên đĩa than, thì các cậu nên biết – đừng có bật lời phán của tớ về featured album. Càng ko nên nếu album đó đc tớ xếp vào hàng prog *khó nuốt* hay nhất nhì trong thập kỉ này. Ai dám chê (openly, anw) sẽ bị tớ flame, spam, etc. etc. ko thương tiếc. You’ve all been warned.Phải nói trong tất cả các nhánh con của prog, ko có nhánh nào kén cả người nghe lẫn người sáng tác như zeuhl. Theo kinh nghiệm cá nhân, thính giả khi nghe zeuhl 1 là kết ngay như sam, 2 là
What the fuuuuuuuuuuuuuuuuck is this shit?! chứ chả bao giờ có quan điểm middle ground. Thậm chí ngay đối với những trường hợp thứ nhất, nhóm X sẽ trở món ăn tinh thần ko thể thiếu, trong khi nuốt nổi nhóm Y lại là nhiệm vụ ko hề dễ, mặc dù theo lí thuyết phong cách instrumentation của họ chẳng khác nhau là mấy. Point-in case, tớ: Magma thật nà vãi lìn, nhưng Dün thì tớ đéo thể làm sao thích đc. Còn về nghệ sĩ – dạo qua prog archives mọi người sẽ thấy, hiện tại dòng này có chưa đến 50 nhóm/nghệ sĩ; hầu hết trong số đó hoặc là các “ông lớn” của Pháp, tuổi thọ đã trên 20 năm và có ít nhiều dính dáng đến Christian Vander & huyền thoại Magma của ông, hoặc là mấy thằng ăn theo từ Nhật – cái rốn của mọi sự fucked up với thế giới hiện đại ngày nay, từ Sigh, visual kei cho đến bukkake & tentacle hentai. Thế nên bọn Nhật mà ko dám táy máy với zeuhl thì mới là lạ.
Nhưng đó là chuyện khác. Chuyện hôm nay feature những signori & signore từ bán đảo hình chiếc ủng, quê hương của pizza, Pisa và những giai điệu prog Địa Trung Hải cháy bỏng ngọt như đường phèn. Một nhóm zeuhl hoàn chỉnh ở Italy: chuyện tưởng như phi lí gần bằng Dream Theater tìm lại đc phong độ thời Images & Words, nhưng lại là sự thật. Hơn thế nữa, với tác phẩm đầu tay Rituale Alieno (1998),
Universal Totem Orchestra đã chứng thực rằng, mặc dù mồm to như những đóa hoa loa kèn khoe sắc giữa mùa xuân, nhưng một khi đã hạ quyết tâm thì kể cả những thứ mang tính chất rất
ARGH MOTHERFUCKING %*#^!& như zeuhl, người Ý cũng nắm đc & thực hiện rất kĩ thuật. Album đó khi nào có dịp sẽ kể tiếp. Anw, sau tác phẩm chất lượng 3.5 sao ấy, UTO đột ngột lặn mất tăm, thi thoảng mới tham gia vào một vài compilation tớ cũng đíu biết là cái chết mẹ gì, chắc hẳn ko thể ko khiến người ta hoài nghi liệu họ có chết yểu như hằng hà sa số những ban nhóm tài thì thừa nhưng vận thì bạc như móng heo luộc của pizza land trong thập kỉ 70 hay ko – Semiramis, Museo Rosenbach, Maxophone, so on & so forth, tớ từng kể rồi đấy.
So then, việc 10 năm sau đấy UTO quay trở lại với một đĩa nhạc đầy ắp – 79:55 trong 6 tracks

– mang tên
The Magus, với đủ pháp thuật để liệng người nghe đâm đầu vào tường vỡ gạch ắt hẳn là điều hết sức đáng ngạc nhiên đối với những ai đã từng biết đến nhóm. Về phần mình, tớ khám phá ra UTO’s debut hồi cuối năm kia &
The Magus cuối năm ngoái, và phải nói là nếu như phải chờ 10 năm giữa 2 album như người khác, những gì UTO thể hiện đc trong đĩa sophomore này cũng sẽ khiến 10 năm chờ đợi ấy hoàn toàn xứng đáng.
6 tracks & gần 80 phút. HOLY FUCKSHIT DÀI! Riêng 2 track đầu tiên mỗi cái đã gần 20’, chiếm trọn cả đĩa đầu tiên trong bộ đĩa đôi của tớ. 4 track còn lại trên đĩa 2 cũng có 2 track xấp xỉ 15’. Thật sự lúc đầu nhìn cái list vậy tớ ngại nghe vô cùng. Epics ko còn thứ là thứ xa lạ với mọi người, trong đó có tớ. Thậm chí, sự hiện diện của chúng trong các album đa phần hoặc là sự đổi món hết sức thú vị, hoặc là tổng kết của tất cả tinh túy trong ngón nghề của band – tỉ như Insurrection của Gamma Ray. Tớ thích. Nhưng 1 album zeuhl với 2/3 là epics? Fucking hell tớ ngại. Nguồn sức mạnh lớn nhất của zeuhl nằm ở sự lặp đi lặp lại của các tiết tấu, các giai điệu một cách ko thương tiếc. Xét theo sự unconventional của chính các tiết tấu ấy, có thể ví sự lặp lại ấy như lấy búa tạ đập người ta cho đến khi nạn nhân đau bẹp đầu thì thôi. Hence, tớ rất ngán những zeuhl epics – hoặc là chúng repeat themselves cho đến khi tớ mệt phát khóc, hoặc là chúng ko lặp lại mà thường xuyên thay đổi tiết tấu, dẫn đến việc thiếu tập trung & kết quả là cả track chả có phần nào thực sự đáng nhớ. Minh chứng điển hình: 2 album đầu tiên của Magma.
Thế nhưng nghe mới thấy mình nhầm. Time-signature dickaround, cách ngắt nhịp start-stop, sự lặp lại đôi lúc đến nghẹt thở, tất cả những yếu tố bạo zâuhlm vẫn có đó, xong các track dài (1, 2, 4, 6) mỗi track đều có thể bửa ra làm các track nhỏ hơn, ngắn hơn; chúng chỉ liên quan đến nhau nhờ sự kết nối giai điệu, hoặc ở vài trường hợp cá biệt, sự lặp lại (rất ngắn) đã kể trên, giữa những tiết tấu rất ít liên quan đến nhau. Thậm chí trong một phần tiết tấu ngắn đôi khi cũng có sự thay đổi nho nhỏ - vd như giảm cung bậc một phát trong một chanting verse phút 2:45 track 1, nơi đáng nhẽ ra câu trước câu sau nghe luôn như một. Những thay đổi ấy tuy rất nhỏ, rất tinh tế, nhưng sẽ khiến thính giả cảm thấy cả đoạn nhạc nghe rất mới, rất sung sức, & thú vị hơn rất nhiều. Đó cũng điểm mạnh của album: sự đa dạng & chi tiết của từng khúc nhạc, đặt trên một nền tảng chung vững chắc. Mà đấy rõ ràng là nhân tố quan trọng nhất cho một album zeuhl hay. Ở
The Magus người ta có thể tìm thấy rất nhiều âm hưởng từ sympho-pop, rock, hard rock, một chút militarism, hoặc thậm chí cả indo/raga hay metal (giữa track 5), nhưng cái base của những âm hưởng đó vẫn luôn luôn là sự kết hợp giữa jazz & nhạc cổ điển, lúc hùng tráng, lúc nhẹ nhàng tình củm. Jazz + classical: oh yeah. And so theo tớ album này rất dễ nghe & dễ khoái so với các album zeuhl tớ từng nếm. That said, nếu đem cái này đi so với, say, Per un Amico (PFM) chẳng hạn, thì nuốt nó vẫn khó như giải quyết nỗi đau táo bón vậy.
Một điều nữa tớ rất thích ở
The Magus là female vocals. Nghe vô cùng thuần thục, chuyên nghiệp mà cũng đầy cảm xúc; trình độ chả thua kém gì mấy bà béo các vị thường thấy trong opera. Vì thế mặc dù giai điệu rất khác, nhưng mỗi lần nghe những đoạn nhẹ nhàng hơn hoặc hùng tráng hơn của album (e.g. track 3, giữa track 4, đầu track 6) tớ luôn liên tưởng đến đoạn song ca
Flower Duet nổi tiếng trong vở Lakmé (Léo Delibes). Good shit.
Album lyrics là một mớ thập cẩm tạp pí lù các thứ tiếng – Pháp, Latin, nhưng chủ yếu là tiếng Ý. Gần 6 năm tớ chưa động lại vào quyển Italian vỡ lòng rồi, nên phần họ hát bằng tiếng Ý tớ hiểu nhiều như phần của 2 thứ tiếng còn lại. Nhưng fuck that, chỉ có thằng nào ngu mới ko thể thưởng thức nhạc hay vì ko hiểu lời ca thôi, hehehe. Điểm thứ 2 đáng nói là lượng lyrics in trên sleeve đĩa than của tớ, tương phản với lượng lyrics nhóm thật sự có hát làm tớ liên tưởng đến Bal-fucking-Sagoth: chữ thì nhiều vãi L nhưng mà coverage thì đc một góc; trong một bài, actual verse 1 có thể kết thúc ở đoạn cuối của một câu, nhưng actual verse 2 lại bắt đầu ở *giữa* một câu khác cách đó tầm 2 printed verse, mẹ kiếp. Nhưng mà một lần nữa, fuck that. Đằng nào đọc cũng đéo hiểu, nên sau một lần khảo cứu loạn xạ như vậy tớ đã rút ra đc một kết luận vô cùng thấm thía & trí tuệ: cất lyrics sleeve đi cho nó lành. It’s the music, stupid.
10 năm brainstorm người ta mới đẻ ra đc một concept vãi đái dư lày, thật chả có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng có điều khá lạ: album đc ghi là phát hành năm ngoái trên website của UTO, nhưng trên site của record label (Black Widow) lại ghi là năm 2007. Dù vậy tớ nghĩ đó chả phải điều để bận tâm. After all, đối với những tác phẩm lớn lao như thế này, thời gian ko còn là mốc đo có í nghĩa nữa.
9.5/10
_________________
Kommie wuz 'ere.