Bạn gì nghe metalcore mà ngủ được chắc khi nghe doom hoặc gothic sẽ rơi vào trạng thái hôn mê sâu :))
Nói chung metalcore là một dòng nhạc rất kỳ quặc. Khởi đầu triển vọng, phát triển nhanh, sau đó bị stereotyped trầm trọng, rồi cho đến bây giờ không thể nhận ra bộ mặt thật của nó cũng như không biết nó sẽ đi đến đâu.
Metalcore bây giờ thành một thuật ngữ giống nu-metal mấy năm trước và được giới "true" metalheads sử dụng như một từ mang tính hạ thấp, kiểu như thay vì nói "this band sucks" thì bây giờ nói "this metalcore shit"... Vơ đũa cả nắm. Thử điểm qua một tí:
Bullet For My Valentine - nhạc ẽo ợt chẳng có chút chất hardcore c*c nào cũng được gọi là metalcore (?)
Trivium - melodic thrash chứ metalcore cái con c*c gì?
Avenged Sevenfold - heavy/sleaze metal chính hiệu.
Bring Me The Horizon - emo faking metal, shit at its purest, nhạc chẳng có cái mẹ gì ngoài palm mute và breakdowns bừa bãi.
On the other hand:
Darkest Hour - bị gọi là metalcore nhưng chất nhạc thì đúng kiểu old school Gothenburg, thậm chí đủ khả năng cho một cơ số các ban melodic death hiện giờ phải hít khói.
The Black Dahlia Murder - metalcore mẹ gì, old school Stockholm kiểu Entombed thì có, if this band is not "true" metal then I don't know what the fuck is "true" metal.
Despised Icon - metalcore/deathcore, hai chú vocalist trông như hai thằng gangsta rapper, tuy nhiên nhạc nghe chẳng khác gì Decapitated jam với Meshuggah. Mà quả thực là nhiều ban deathcore hiện giờ chơi quá kỹ thuật khiến cho ranh giới giữa deathcore với technical/brutal death bị xóa mờ, hầu như chỉ còn khác nhau ở cách dùng breakdowns.
Dòng nhạc nào cũng có cái hay cái dở của nó, bạn nào không thích thì thôi, đừng nên stereotype nó quá.
Over and out.
_________________