Hình ảnh nào ngọt ngào hơn khi bạn nhìn thấy những tay rocker dữ dằn có tiếng, bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn, dịu dàng hơn với cây đàn guitar thùng trên tay, chất giọng họ bỗng mượt mà biết bao nhiêu khi thể hiện lại những ca khúc một thời máu lửa...

Khái niệm
Unplugged đơn thuần hướng về sự trở về với dịu dàng khi những tay rocker tạm buông cây electric guitar, để cầm lên chiếc acoustic, tìm đến hương vị âm nhạc mới gần gũi hơn, và sâu lắng hơn.

Mặc dù, cái tên khai sinh Unplugged hãy còn trong tranh cãi về nguồn gốc, nhưng phải thừa nhận MTV là nơi đẩy xa hơn nữa cái tên Unplugged, góp phần công chúng hóa và hợp thức hóa cái tên đó. Tớ chỉ căm ghét khi MTV bạ thứ gì cũng "unplugged" tất tần tật, hình như hồi đó NSYNC cũng có 1 cái "unplugged" luôn thì phải, tổ cha chúng nó...
Mình đam mê cái khung cảnh người nghệ sĩ ôm đàn acoustic ngồi trọng tâm, họ say mê hát với vòng tròn người nghe im lặng xung quanh, mỗi bài hát cất lên hay mỗi ca khúc kết thúc đều được chấm phá bằng những tràng vỗ tay đầy thưởng thức.
Khi nghĩ về các album Unplugged, bạn nghĩ đến ai? tớ chỉ nghĩ tới 1 cái tên hết sức quen thuộc, 1 cái tên mà album Unplugged của họ bao giờ cũng nằm trên đầu môi của các fan rock quen thuộc. Vâng, đó không ai khác hơn là
Nirvana và album
Unplugged in New York.
1 album không thể đẹp hơn với hình ảnh người ca sĩ xõa tóc gục trên cần đàn, lời ca như day dứt như u uất một tâm trạng. Dẫu biết kết cuộc chỉ là những tiếc thương nhưng album đó vẫn là 1 tuyệt phẩm đáng để lên bàn thờ cụ Kurt.
Kết nhất 3 cái Unplugged: cái đầu nói rồi, cái thứ 2 của Eric Clapton và cái 3 của Kiss

_________________
...Somewhere In Time...