IndexIndex  PortalliPortalli  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Toàn cảnh Melodic Death Metal 2013

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Varsava
Khủng Long
Khủng Long


Nam

Ngày tham gia : 11/04/2007
Age : 29
Tổng số bài gửi : 2710
Đến từ : Moscow

Bài gửiTiêu đề: Toàn cảnh Melodic Death Metal 2013   Sat 4 Jan 2014 - 17:07

Mặc dù năm 2013 vẫn chưa kết thúc hẳn và vẫn còn có khả năng sẽ có 1 vài album nổi bật đáng được nhắc đến trong bài tổng kết toàn cảnh melodic death 2013 của tớ nhưng sau khi nhận ra rằng sẽ rất khó để có thể nhắc đến hết các band trong 1 bài viết tớ quyết định sẽ viết dần từ giờ đến hết năm song song với việc chờ đợi những bất ngờ mới vào những ngày cuối cùng của năm 2013 này.


Giờ thì xin mời bước vào thế giới melodic death 2013


Phần 1: Những điều bất ngờ



Children Of Bodom – Halo Of Blood



Children Of Bodom, họ đã từng anh hùng trong mắt những người đam mê Melodic Death, cái không khí lạnh đến gai người, tiếng guitar lắt léo biến hóa của Alexi, tiếng keyboard tràn ngập bay bổng đã biến COB trở thành một biểu tượng, một ví dụ điển hình nhất cho thứ melodic death sến súa đầy giai điệu của Phần Lan. Và mặc dù tớ chưa bao giờ thật sự là fan của họ nhưng 3 album đầu của COB xứng đáng được đưa vào sách giáo khoa melodic death. Thật đáng buồn, kể từ sau đó họ xuống dốc theo từng album. Cứ mỗi một album mới ra lượng fan hùng hậu và trung thành của Alexi lại hy vọng anh trở lại phong độ như thưở ban đầu nhưng thất vọng nối tiếp thất vọng. COB dần trở nên nhàm chán và lặp lại so với chính mình. Và khi người ta gần như đã hết hy vọng vào họ thì bất ngờ, không biết từ đâu Alexi và đồng đội trở lại. 10 năm sau Hate Crew Deathroll rốt cục COB đã biết ra một album đàng hoàng tử tế, xứng đáng với tên tuổi lẫy lừng của họ. Tiếng guitar của Alexi vẫn thế, nhanh như điện và rất khoa trương nhưng với Halo Of Blood nó trở nên chuẩn xác, chắc chắn, gọn gàng và quan trọng nhất là có giai điệu thật sự chứ không phải là một mớ âm thanh hỗn độn như trước. Và tiếng key ngọt ngào, lạnh lẽo, lồng lộng như gió lướt trên mặt hồ Bodom sặc mùi Phần Lan lại một lần nữa tràn ngập trong album này. COB không tạo ra bất cứ thứ gì mới, họ chỉ đơn giản là trở lại chính họ, chơi thứ nhạc mà họ đã thấm nhuần, thứ mà họ chơi hay nhất: melodic death tốc độ, đậm ảnh hưởng của power metal. Và đó chính là COB mà tất cả mọi người đã từng và sẽ tiếp tục yêu mến nếu họ cứ chơi như vậy. Chào mừng trở lại, Alexi


https://mega.co.nz/#!iYA3UCaa!OpxejxBIUrIXeORNcS8mDGmmWdttt7YvcaPURVyXygA


Daylight Misery-The Great Absence



Với những người đã biết đến Daylight Misery trước kia, đặc biệt là đã từng yêu thích album đầu tiên của họ Depressive Icons thì The Great Absence chẳng khác nào một tảng đá rơi vào đầu. Đây là một album có thể làm thất vọng rất nhiều người nhưng ngược lại cũng có thể mở ra một hướng phát triển đầy triển vọng. Daylight Misery chuyển từ chơi melodic doom kết hợp tinh tế Draconian và Rotting Christ và My Dying Bride sang chơi một thứ melodic death điển hình. Sự đau đớn, u sầu, vẻ đẹp buồn bã của Depressive Icons biến mất mà thay vào đó là tốc độ, sự dữ dằn và những giai điệu cực kỳ catchy trong The Great Absence. Những người bám vào quá khứ có thể căm ghét album này vì sự đơn giản và dễ nghe quá mức của nó nhất là khi những người làm ra nó đã từng tạo ra một album kết hợp rất nhiều thể loại, rất nhiều chất nhạc khác nhau(điển hình của mấy thằng Hy Lạp). Nhưng nếu nhìn nhận đây là một album melodic death thì thừa nhận đi, bạn chẳng thể nào ghét nó được. Một album hoàn hảo, giai điệu tuyệt vời, đều đặn, guitar gọn gàng, hấp dẫn, vocal không quá hằn học có chút mượt mà hòa nhập hoàn toàn với sự mềm mại của cả album. Ngay cả những đoạn clean vocal trầm ấm cũng rất phù hợp. Không chỉ thế, Daylight Misery giữ nguyên vẹn được chất atmospheric của mình, một điều tối quan trọng với một album melodic death. Với thể loại nhạc mà giai điệu cứ đều đặn và thuận tai như melodic death thì atmosphere chính là thứ khiến album có sức nặng và tạo điểm nhấn để album không bị nhàm chán. Và Daylight Misery đã làm được điều đó. Với The Great Absence, Daylight Misery đã chứng tỏ tiềm năng trở thành một band melodic death tuyệt vời.


https://mega.co.nz/#!5MA1SCIT!eRrK9gO8T6oxcNOi5NeuzCPs78dOEgicL8GaeZ2wUds


Heaven Shall Burn – Veto



Một band nhạc muốn trở thành tên tuổi lớn phải có một khoảnh khắc thăng hoa. Cụ thể hơn là một album tập hợp tất cả những gì tinh tuy nhất họ tích tụ được, một album vượt lên tất cả các album khác, để mỗi khi người ta nhắc đến họ là người ta nhắc đến album đó, để khi bất cứ một track nào trong album bật lên đám đông ở phía dưới sẽ phát điên. Nếu có một album như vậy họ sẽ vươn lên 1 tầm cao mới, vượt qua chính bản thân mình. Heaven Shall Burn(HSB) chưa bao giờ cho thấy họ có khả năng tạo ra một album như vậy. Kể từ khi thành lập HSB vẫn chỉ nằm trong những band metalcore “nghe ổn” đầy rẫy ra như Nearea, Killswitch Engage, MyGrain….Các album của họ đều 1 kiểu metalcore+thrash metal, clean vocal và breakdown.

Nhưng với Veto, mọi chuyển thay đổi một cách không ngờ tới. OK, xét cho cùng HSB chẳng hề thay đổi cách chơi của mình nhưng họ chơi nó ở một đẳng cấp cao hơn. Tiếng guitar đã biến hóa hơn rất nhiều, giai điệu trở nên rộng mở, phóng khoáng. Họ chơi nhanh hơn, dữ dằn hơn. Chất thrash metal vốn có đã thổi vào cho Veto sự giận dữ như muốn nghiền nát tất cả đi kèm với clean vocal cao và mỏng có chất deathcore. Bình thường tớ không thích kiểu vocal này lắm nhưng với album này nó hoàn toàn phù hợp khi mà bản thân giai điệu của album cũng rất cao và sắc nhọn.

Với Veto, HSB đã chứng minh một điều là bạn không cần loại bỏ cái cũ để dựng cái mới tốt hơn. Đôi khi bạn chỉ cần thay đổi chính mình một chút, mở rộng ra một chút và kết quả là không ngờ. Tớ chả hy vọng lắm về sự phát triển của HSB. Theo kinh nghiệm của tớ với những band như thế này đây là một one-hit wonder. Nhưng biết đâu đấy họ có thể vươn lên từ album này. Còn hiện tại Veto chính là bất ngờ thú vị của năm nay.

http://www.mediafire.com/download/ku9m2i8ynfcd3bz/HSBC.aw


Wolfheart-Winterborn



Có những album mà bạn không thể tin nổi là nó không hay. Đơn giản là vì nó có tất cả những yếu tố cơ bản đảm bảo chất lượng như cái dấu kiểm định đóng vào mông vậy. Tên ban nhạc có từ sói, đến từ Phần Lan, chơi Melodic Death và tên album có từ mùa đông. Không thể đòi hỏi thêm bất cứ thứ gì nữa ngoài việc bạn phải vồ lấy nó và nghe ngay lập tức vì bạn biết chắc 100% rằng nó sẽ cực kỳ hay. Và nếu bạn vẫn còn 1% nghi ngại thì cái tên này sẽ đủ để xóa đi 1% còn lại đó. Tuomas Saukkonen bộ não của Before The Dawn và Black Sun Aeon.


Tuomas không phải là một kẻ thích thay đổi. Khó mà nhận ra sự khác biệt lớn giữa những project của hắn. Bạn có thể lấy bất cứ album nào của BTD và nói đó là BSA và ngược lại. Wolfheart cũng vậy. Winterborn có tất cả những gì điển hình trong những project trước đó của Tuomas, không khí u tối, sự u buồn phảng phất, tiếng guitar bay bổng và tiếng keyboard lạnh lẽo điển hình của Phần Lan. Nếu có gì khác biệt đó chính là tiếng cello. Có lẽ tiếng cello chính là điểm quan trọng nhất để đưa Winterborn vào danh sách này. Chìm vào những giai điệu du dương sầu thảm của cello trong Routa pt.2 rồi bất ngờ bừng tỉnh với giọng gào của Tuomas. Một nét đẹp nữa của album này chính là acoustic guitar. Những đoạn acoustic giải giác trong Winterborn đã đem lại cảm giác cô đơn trống vắng của mùa đông đối ngược với những phút giây mạnh mẽ dữ dội. Tuomas cũng khéo léo cài vào trong Winterborn một vài chất folk và symphonic để tạo ra sự đa dạng cho album


Wolfheart không phải là một bước đột phá của Tuomas. Bạn khó có thể tìm thấy thứ gì quá mới so với BTD hay BSA trong Winterborn nhưng đây là album thể hiện đầy đủ những gì tinh túy mà Tuomas đã thể hiện trong rất nhiều album trước đây và nó xứng đáng một vị trí trong số những album melodic death hay nhất năm 2013


https://mega.co.nz/#!oRhUFLqB!VKHvIiGPju9YQdRRo1J7H1mvGuRrVUjrXZS_tfrj774


Enshine- Origin

Tớ vẫn còn cái cảm giác gai người khi nghe album này. Một trong những album hay nhất và chắc chắn là album đặc biệt nhất của melodic death 2013. Enshine là project mới nhưng những thành viên của nó không mới chút nào. Đó là Jari Lindholm người cùng với Slumber tạo ra album kinh điển Fallout. Đó là Sebastien Pierre vocalist của Fractal Gates, band melodic death trẻ đầy tài năng của Pháp mà chắc chắn tớ sẽ nhắc đến vào lần sau. Sự kết hợp này mang đến cho Enshine giai điệu của Fractal Gates và sự nặng nề, u tối của Slumber. Đi kèm với đó là ảnh hưởng cực kỳ rõ ràng từ project khác của Jari: Atoma. Atoma là một band atmospheric/post metal và chính những dấu ấn của Atmoa lên Origin khiến nó trở thành một album cực kỳ đặc biệt. Cái không khí đặc quánh, nặng nề, nghẹt thở như bị rút hết không khí rồi thả trôi nổi ngoài vũ trụ thấm đấm toàn bộ album kết hợp cùng nhịp độ chậm rãi, nặng nề tạo cho Origin một cảm giác bức bối, khó chịu. Enshine đã dựng nên cả một bức tường lồng lộng atmospheric dồn người nghe vào đó rồi ép vào chúng ta những đợt sóng âm thanh chậm rãi nhưng nặng nề và to lớn. Đây không phải là một album dễ chịu khi nghe mặc dù giai điệu của họ là rất đẹp và rất lãng mạn nhưng chính cái chất “vũ trụ” căng thẳng và bức bối của Enshine khiến chúng ta bị kéo vào một khoảng không vô tận ma mị, chìm vào những làn sóng âm thanh vật vờ trôi nổi. Origin không chỉ là một debut album cực kỳ xuất sắc, đó còn là một thứ melodic death mới mẻ và đầy ấn tượng.


http://www.mediafire.com/download/2on413jk80esrc4/EO.aw


Đón đọc phần 2: Lời khẳng định của những huyền thoại

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Varsava
Khủng Long
Khủng Long


Nam

Ngày tham gia : 11/04/2007
Age : 29
Tổng số bài gửi : 2710
Đến từ : Moscow

Bài gửiTiêu đề: Re: Toàn cảnh Melodic Death Metal 2013   Sat 4 Jan 2014 - 17:09

Lời khẳng định của những huyền thoại



Amon Amarth - Deceiver of the Gods

Amon Amarth là một trong số ít những band mà dù bạn không hề thích melodic death bạn vẫn có thể yêu mến họ. Điều đáng nể nhất của AA là họ gần như không bị ảnh hưởng bời thời gian. Những band melodic death metal gạo cội thường bị sa đà theo hai hướng. Hoặc là để kĩ thuật cùng với những đoạn solo lấn át đi nhịp điệu đều đặn và cuốn hút đặc trưng của thể loại này(Arch Enemy, Children Of Bodom) hoặc là thay đổi quá mức để rồi xa rời cái gốc của chính mình(Amorphis, In Flames, Soilwork). Amon Amarth thì không. Đúng là những album về sau này của họ phức tạp, mượt mà hơn. Cũng không thể phủ nhận là sự trau chuốt, hùng tráng đấy che bớt đi ít nhiều sự khô rát, dữ tợn như thời Fate Of Norns hay Versus The World thế nhưng họ vẫn chính là họ. Vẫn còn nguyên vẹn cái không khí chiến trận hừng hực mà chỉ cần bật lên bạn cảm thấy như đang cưỡi trên những con thuyền mũi cong lướt trên ngọn sóng đi vào chiến trường rực lửa. AA vẫn để cho người nghe những trường đoạn đều đặn dồn dập cho chúng ta thoải mái headbang và hòa mình vào những giai điệu đơn giản, quyến rũ nhưng không hề kém đi sự khốc liệt truyền thống của melodic death. Nghe Amon Amarth cũng như làm tình vậy. Bạn có thể làm nhanh, làm chậm, làm yếu, làm khỏe nhưng rốt cục thì lần đầu hay lần thứ 100 vẫn kết thúc là sự sung sướng và dễ chịu.



http://www.mediafire.com/download/nd276y26zm4fm8z/AADotG320.aw



Kalmah – Seventh Swamphorny



Không hiểu nổi vì sao tụi này lại thích đầm lầy đến thế. Không biết là tụi nó có kỉ niệm gì trong đầm lầy hay là tụi nó đều thích cái gì đó rậm rạp, tối tối và ẩm ướt như đầm lầy nữa.



Trong số vô vàn những band melodic death lớn nhỏ của Phần Lan Kalmah có lẽ là band dữ dằn nhất so sánh với những thằng sến súa kia và chắc chắn là ổn định nhất. Vẫn tiếp tục là sự kết hợp giữa melodic death với tốc độ và những cú riff bay bướm của power pha trộn cùng một chút black metal mà Kalmah đã cùng COB đưa Phần Lan thành thánh địa của melodic death bao năm qua. Điểm thú vị trong album này là chất folk metal khá nổi bật với những giai điệu vui tươi rộn ràng dễ lên tưởng đến Korpiklaani. Không giống như rất nhiều band Phần Lan khác, Kalmah rất tiết kiệm keyboard. Tiếng key trong Seventh Swamphorny xuất hiện rất vừa phải và hầu hết chỉ có tác dụng làm nền cho tiếng guitar cực kỳ tốc độ và đôi khi tạo ra một chút âm hưởng epic. Điều đó khiến cho toàn bộ album giữ được một nhịp độ hừng hực đều đặn và cuốn hút.



Cuối cùng không thể không nhắc tới dấu ấn của của thrash metal trong album này của Kalmah. Seventh Swamphorny gợi nhớ đến thời kỳ đầu của con khủng long Phần Lan khi mà họ chơi thứ melodic death rất tốc độ rất hung bạo. Có thể nói hiện tại Kalmah chính là lá cờ đầu của Melodic Death Phần Lan



http://www.mediafire.com/download/09vc3xkafbxw59b/KSS13.aw



Hypocrisy – End Of Disclosure



Thời gian không thể đánh bại được họ. Có thể họ không còn là pháo đài bất khả xâm phạm của Death metal Thụy Điển nữa nhưng họ chắc chắn vẫn là một band melodic death xuất sắc. End Of Disclosure thể hiện sự chắc chắn và lỳ lợm của một kẻ lão làng. Từng giai điệu được chơi một cách hoàn hảo, chắc nịch, chuẩn mực. Hypocrisy vẫn khiến người ta phải nhớ rằng họ đã từng là biểu tượng của old shool death với tiếng guitar không quá tốc độ, không quá phức tạo nhưng nặng trịch. Đây không phải là một album xuất sắc nhưng là một album chắc chắn và hoàn thiện. Rất khó có thể tìm ra điểm nào để chê trong album này. Chẳng có gì có thể chống lại thời gian. Hypocrisy cũng vậy, 3 thập kỉ giương cao ngọn cờ Death Metal Thụy Điển giờ đây họ đang đi dần về phía cuối sự nghiệp của mình bằng những bước đi vững chãi và chắc chắn.



Amorphis – Circle



Tớ không thích album này. Không phải vì nó dở. Nó không hề dở với những người Amorphis bắt đâu từ Silent Waters thậm chí còn là rất hay là khác. Nhưng với những người đam mê melodic death đây có lẽ là lời chào mà Amorphis dành cho dòng nhạc mà họ đã là một trong những người tạo nên.



Amorphis đã khai thác triệt để thành công mà Silent Waters tạo ra. Các album sau đó của họ không hề rời xa thứ giai điệu buồn buồn, u tối đầy cảm xúc đó. Quả thật là kiểu Melodic metal này rất hợp với tiếng guitar đẹp mơ màng và buồn bã và dặc biệt là giọng clean vocal trầm ấm của Tomi. Thế nhưng cái giá phải trả là Amorphis đã rũ bỏ chất melodic death mà họ vẫn duy trì bao năm qua cho đến tận Silent Waters. Giờ đây nghe Amorphis là ta nghe những giai điệu rền rĩ, đều đều, mơ màng. Hay không? Có chứ, vẫn hay nhưng đó không còn là melodic death nữa. Và chúng ta đã có thể gửi lời chào đến Amorphis như những người mê doom death tạm biệt Anathema và Katatonia. Họ đã rẽ sang một con đường mới tìm kiếm âm nhạc và thành công mới.



http://www.mediafire.com/download/r2zc226c8urynwc/A_C_2013.AW



Dark Tranquillity – Construct



Và tớ dành những dòng cuối cùng trong review này cho tình yêu của tớ. Dark Tranquillity. Khác với Amon Amarth, Dark Tran là một band nhạc luôn tìm cách thay đổi làm mới mình qua từng album. Tuy nhiên tất cả những thay đổi đó đều không làm mất đi cái gốc Gothenburg hừng hực trong họ. Giọng ca chuẩn mực của Mikael, cái không khí âm u, lạnh lẽo của Bắc Âu, cái giai điệu dữ dội, vừa khô rát vừa mượt mà của Dark Tran chưa bao giờ mất. Từ tuyệt phẩm The Gallery đến Fiction sau đó hơn một thập kỉ Dark Tran đã thay đổi rất nhiều nhưng của Dark Tran vẫn cuốn hút thêm những thế hệ mới nghe melodic death . Construct ra đời trong sự nghi ngờ khi mà We are the void đã cho thấy dấu hiệu modern hóa hơi thái quá của Dark Tran. Thế nhưng may sau họ đã biết trở lại đúng lúc. Nói một cách đơn giản, Construct là sự dung hòa giữa We are the void và Projector. Một album nhiều giai điệu với những đoạn clean vocal đầy cảm xúc điển hình của Mikael như trong There in hay Auctioned. Chất modern của Construct không hề ít với những đoạn điệp khúc đơn giản và hơi quá dễ nghe nhưng họ biết kết hợp khéo léo với sự khô cằn của thrash metal tạo ra cảm giác vừa mới mẻ vừa quen thuộc. Đương nhiên rất khó để so sánh Construct với Fiction. Nhưng điều đó không có nghĩa là nó không hay. “For Broken Words”, “Science Of Noise” hay “The Silence In Between” vẫn là những giai điệu kinh điển của Dark Tran. Bên cạnh đó là những giây phút trầm lắng, buồn bã như trong Projector và như mọi khi Stanne vẫn là lý do chủ đạo để Dark Tran chưa bao giờ đi chệch hướng



Stanne chưa bao giờ có một chất giọng brutal, nhưng kiểu hát như gằn và khô rát của anh luôn tạo ra một sự hằn học dữ dằn đặc trưng. Đương nhiên tớ không thể không mỉm cười khi thi thoảng lại có những đoạn clean vocal siêu ngọt ngào như thời Projector của Construct.



Tóm lại đây vẫn là một album hay về tổng thể, có một vài giây phút gợi nhớ thời kỳ hoàng kim của chính Dark Tran và melodic death nói chung. Hy vọng rằng sau 2 album gần nhất không quá ấn tượng Dark Tran có thể tập trung lại để đem đến bất ngờ thú vị cho các fan trung thành với họ như họ đã từng làm với Fiction.





Đón đọc phần cuối: Những kẻ nắm giữ tương lai

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Varsava
Khủng Long
Khủng Long


Nam

Ngày tham gia : 11/04/2007
Age : 29
Tổng số bài gửi : 2710
Đến từ : Moscow

Bài gửiTiêu đề: Re: Toàn cảnh Melodic Death Metal 2013   Sat 4 Jan 2014 - 17:10

Những kẻ nắm giữ tương lai


Omnium Gatherum – Beyond


Không ai xứng đáng để mở đầu cho phần cuối cùng của triology review này bằng họ. Hơn 15 năm kể từ ngày thành lập, Omnium Gatherum đã làm được cái điều mà rất hiếm band melodeath thế hệ sau này làm được: họ duy trì sự ổn định của từng album trong thời gian dài, trung thành với thứ melodic death thuần khiết của Phần Lan và đáng sợ hơn cả, họ cho thấy sự mới mẻ, tiến bộ qua từng album. Có cảm giác như đến tận bây giờ khi mà họ đã trở thành một trong những cái tên quan trọng nhất trong dòng nhạc của mình, Omnium Gatherum vẫn còn rất nhiều tiềm năng chưa khai phá hết.


Ở Omnium Gatherum dễ dàng nhận thấy sự kết hợp giữa cái lạnh lẽo mơ màng của Phần Lan với tốc độ và những giai điệu rộn ràng và hết sức phô trương của Power metal đóng mác Châu Âu. Những ca khúc ngắn gọn,keyboard cuốn hút đầy giai điệu, dễ nghe nhưng không hề nhàm chán nhờ sự biến ảo của guitar. Markus Vanhala, kẻ vừa lĩnh thêm vai trò guitar của huyền thoại Insomnium đang chứng tỏ anh là một trong những tay guitar xuất sắc nhất của melodeath Phần Lan với những cú riff sắc như dao cạo đậm chất power metal.

Beyond là một album over the top đầy phô trương nhưng nó cũng không hề thiếu đi sức nặng. Tiếngbass của album này đã trở nên dày dặn và nặng nề hơn so với New World Shadows.Vocal trầm đục, pha chút brutal của Jukka đem lại sức mạnh, sự dữ dằn và tăm tối cho album. Có thể nói Omnium Gatherum đem đến sự giao thoa giữa 2 pháo đài của melodic death.Một bên là Phần Lan với chất power sến súa và gothic âm u, một bên là Thụy Điển với chất thrash metal đậm đặc. Sự kết hợp thú vị đó đã tạo nên một Beyond tuyệt vời hệt như cái cover của nó vậy. Mặt biển xanh lục mơ màng và xinh đẹp nhưng đằng sau là những cơn sóng ồ ạt không gì cưỡng nổi.


Shade Empire – Omega Arcane


Keyboard có thể là nguồn sáng tạo vô hạn của các metal band nhưng nó cũng có thể là lưỡi dao giết chết metal. Với những band nhạc kết hợp melodic death và symphonic metal như Shade Empire thì việc làm chủ tiếng keyboard chính là chìa khóa quan trọng nhất. Và Shade Empire đã làm công việc đó một cách hoàn hảo. Omega Arcane đạt được sự cân bằng giữa tiếng guitar và keyboard, không quá phô trương, không lạm dụng kĩ thuật, không dài dòng, tất cả đều được sắp xếp, bổ trợ cho nhau một cách cân đối và chính xác. Thứ black/death metal khô rát kết hợp tinh tế và mượt mà với những âm thanh của orchestra khiến ta liên tưởng đến Fleshgod Apocalypsehay SepticFlesh. Ảnh hưởng của Dimmu Borgir cũng xuất hiện không ít trong album này với những đoạn orchestra epic lồng lộng, atmospheric lạnh lẽo, u tối nhưng Shade Empire biết cách kìm hãm chất symphonic không bung ra quá mạnh mẽ để lấn át đi tốc độ và sức mạnh của toàn bộ album.


Album thứ 4 đánh dấu một bước phát triển quan trọng của Shade Empire, thời điểm mà tất cả các thành viên của họ đạt đến độ chín và cùng nhau tạo ra một album hoàn hảo,chuẩn mực. Đây sẽ có thể là album mở đầu cho một tên tuổi lớn trong tương lai.


https://mega.co.nz/#!rExnUDbb!TMomcmREzgUF_lumbL5itB2RLs9_WxnDMk4wU0izvjA


Fractal Gates - Beyond the Self


Với Fractal Gates, chất lượng đến từ sự đơn giản. Band melodic death trẻ tuổi của Pháp này không cố tạo ra cái gì đặc biệt. Họ chơi những giai điệu đều đặn, đôi khi thiếu đi sự bùng nổ dữ dội. Sau 2 album Fractal Gates mới chỉ chứng tỏ sự ổn định, chắc chắn trong lối chơi của mình. Album của họ luôn là một khối thống nhất, giai điệu đều đặn, hấp dẫn và……không hơn. Nếu bạn chờ đợi sự mới mẻ, thay đổi hay đột phá gì từ Fractal Gates có lẽ bạn sẽ thất vọng. Tuy nhiên, vào một buổi chiều lười biếng, bạn chỉ đơn giản muốn nằm dài trên sofa, thoải mái ngồi nghe một album từ đầu đến cuối và khi album hết bạn quá lười ngồi dậy để tắt nó đi mà cứ để nó chạy lại thì Beyond The Self là một sự lựa chọn hoàn hảo.


Không có gì để phàn nàn về album này nhưng thật lòng mà nói nó hơi quá đơn giản và trơn tru. Melodic death dù gì vẫn là death,nó vẫn cần cái gai góc, dữ tợn đi cùng với giai điệu quyến rũ. Điều đó Fractal Gates chưa làm được nhưng nhìn lại, họ vẫn chỉ là những đứa trẻ trong thế giới melodic death và họ vẫn còn quá nhiều thời gian để trưởng thành và bặm trợn hơn.


Dawn Of Tears - Act III: The Dying Eve


Đỉnh cao của nhạc sến chính là đây. Sẽ là tuyệt vời nếu bạn có một cô bạn gái thích gothic/melodic metal. Bởi vì chắc chắn cô bé đó sẽ mê mẩn album này, nghe nó hàng ngày và bạn cũng có thể thoải mái ôm ấp bé nằm nghe album mà không thấy mình mất đi tí nam tính nào cả :v . Keyboard tràn ngập, giai điệu đơn giản, hấp dẫn, pha một chút symphonic. Tiếng guitar rất dễ nghe, solo điên đảo và phô trương vô đối nhưng Dawn Of Tears không hề bị rơi vào cái hố sến súa quá mức của các band mang màu sắc Gothic. Lý do đơn giản là vì họ có 1 tay vocalist chất lượng đem đến cơ bắp cho một album bóng bẩy như thế này. Ngoài ra hắn còn sở hữu những đoạn scream nghe rát cổ họng như Alexi của COB. Điểm xuyết trong album là những đoạn acoustic guitar và tiếng sáo chạy trên nền echoe của symphonic. Thi thoảng Dawn Of Tears lại đưa vào những đoạn nặng trịch, kéo người ta ra khỏi cái mạch đều đều mơ màng của cả album.


Đây là một album melodic death, không thể chối cãi điều đó. Nhưng nó dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi, đẹp bóng bẩy, hiền lành và nhẹ nhàng. Bạn cũng sẽ chẳng kịp cảm thấy buồn chán với nó vì các track đều rất ngắn gọn và hoàn thiện. Và từng track đều có những nét thú vị riêng biệt. Dawn Of Tears cũng như một bộ phim của Hugh Grant vậy: cực sến nhưng đôi khi chúng ta cũng cần một chút ướt át và lãng mạn :D


https://mega.co.nz/#!gMZmGaJB!PmTabWqEfy-wWQXJmg29oHAlLK1mLY3amgLu0r6sPVY


Persefone - Spiritual Migration


Bạn nghĩ rằng melodic death đơn giản? Hãy nghe Persefone. Tớ biết rằng sẽ có người cười khẩy khi nhìn thấy Persefone trong list này hay hùng hùng hổ hổ gõ vào bàn phím:PERSEFONE LÀ PROG METAL!!! Đúng Persefone ảnh hưởng cực kỳ nhiều của prog metalmà rõ ràng nhất là Symphonic X nhưng với tớ họ và In Mourning vẫn là những band melodic death.


Persefone biến đổi qua từng album kể từ tuyệt phẩm đầu tay. Họ càng lúc càng dữ tợn và khô rát hơn. Những cú riff lạnh ngắt, năng lượng khủng khiếp và sức mạnh trong giai điệu của họ không thua kém gì Symphonic X. Những đoạn shred sắc ngọt như Arsis. Vocalist của Persefone càng lúc càng trở nên “core” hơn, cao và chói. Có một vài thời điểm có cảm giác như là Meshuggah đang chơi melodic death. Spiritual Migration là một cuộc hành trình đầy đau đớn giằng xé nội tâm, bùng nổ ra bên ngoài bằng vocal gào thét như đang bị lóc thịt cùng với những giai điệu sắc như dao, lạnh lẽo và khô cằn.


Với tất cả sự đa dạng, hỗn loạn mà họ tạo ra nửa đầu của Spiritual Migration vẫn là một album cực kỳ gọn gàng và thống nhất. Tuy nhiên, bước sang phần sau của album Persefone đã trở nên phần nào quá extreme khi họ cố gắng chơi kĩ thuật và điên loạn hơn. Có vẻ Persefone đã cố gắng quá sức để hoàn thiện những âm thanh của mình khiến cho nó trở nên khô khan, quá thiên về kĩ thuật mà đánh rơi đi giai điệu đặc biệt là guitar. Sẽ có rất nhiều người thích cái chất kĩ thuật tung tóe khắp mọi nơi trong Spiritual Migration vì bạn có một album chứa đựng rất nhiều thứ và không thể đoán trước. Tuy nhiên nếu được chọn tớ vẫn thích sự chắc chắn,gọn gàng và sảng khoái như Core và Shin-Ken hơn. Đương nhiên điều đó vẫn không ngăn cản tớ thưởng thức sự hỗn độn và Persefone tạo ra. Spiritual Migration có thể là một album vắt kiệt sức của bạn khi nghe nhưng cái đọng lại cũng không phải là ít. Thật lòng mà nói cho dù đây vẫn là một album hay tớ cho rằng đây là album yếu nhất của Persefone.


Neptune – Prelude to Nothing


Band nhạc đến từ Italy này xứng đáng nhận được hơn rất nhiều so với những gì mà họ đang có.Album đầu tay của Neptune, Acts of Supremacy là một debut album cực kỳ xuất sắc mà tớ đã từng đưa vào list New Generation of Melodic Death. Tớ đã lo sợ rằng đó là 1 one-hit wonder nữa như Searing Meadow nhưng thật may mắn năm nay họ đã trở lại và vẫn lợi hại như xưa. Chịu ảnh hưởng lớn của Gothenburg sound, Neptune dựng lên một bước tường atmospheric lồng lộng làm nên cho những giai điệu tuyệt vời và biến hóa của guitar. Người Ý luôn nổi tiếng với những tay guitar tốc độ. Fan của Melodic death hẳn chưa quên Disarmonia Mundi. Neptune cũng như vậy họ có những đoạn solo rất đẹp đồng thời duy trì giai điệu hấp dẫn suốt album. Vocal của Neptune thiên về scream và harsh nhiều hơn các band melodic death thông thường, nghe khá chói tai nhưng phù hợp với tốc độ và tiếng guitar tung tóe của band. Với Prelude to Nothing Neptune đang tiếp tục chứng tỏ họ đã đủ sức thay thế Disarmonia Mundi để trở thành lá cờ đầu của melodic Death xứ mỳ ống.


http://www.mediafire.com/download/4h4htbt27cdkepc/N-PTN-13.aw


Parasite Inc – Time Tears Down


Đây chính là lính mới xuất sắc nhất của năm nay. Nếu band Modern Melodic Death nào cũng chơi như thế này thì chúng ta chả phải lo lắng gì về việc melodic death có thể bị metalcore phá hoại cả. Đã từng là band mở màn cho Heaven Shall Burn nên không có gì ngạc nhiên khi lối chơi của Parasite Inc chịu ảnh hưởng không nhỏ của người đồng hương.


Melodic Death Đức vẫn vậy, không cảm xúc, không quyến rũ, Parasite Inc thuyết phục người nghe bằng sự cục cằn khô khan của thrash metal. Tớ hơi bất ngờ khi một band trẻ tuổi lại có một tay guitar chơi biến hóa đến như vậy cho đến khi tớ biết rằng tay guitar của Parasite Inc từng là guitarist của Hackneyed.


Nhưng ngôi sao thực sự của Parasite Inc chính là Kai. Tay vocalist kiêm guitar này không chỉ cùng đồng đội viết ra những cú solo cực đã tai, hắn còn sở hữu một giọng ca kết hợp giữa thrash và death metal cực kỳ hung bạo. Parasite Inc giống như các band Modern Melodeath khác không hề tiết kiệm breakdown nhưng họ biết đan xen những đoạn breakdown hùng hục với những đoạn guitar hấp dẫn, rất groovy và quyến rũ. Nếu có một điều tớ phải phàn nàn và chắc chắn rất nhiều người phàn nàn về album này đó là chưa nghe xong đã hết. Với một debut album, Time Tears Down xứng đáng được coi là thành công lớn và chắc chắn khiến người ta thèm khát một album tiếp theo dài hơi hơn.


https://mega.co.nz/#!5UIg0R4T!Og15FBB1pJuKmc0wfxftiWArxR051S2-gBJoNCzhzvE


Craving – At Dawn


Hãy tưởng tượng Equillibrium và Wintersun lấy nhau thì đứa con của họ sẽ như thế nào. Nó sẽ là Craving. Tớ biết so sánh một band mới toe với 2 con khủng long là quá khập khiễng nhưng đó là cách đơn giản nhất để các cậu hình dung về âm nhạc của Craving. Kết hợp những thành viên đến từ Nga và Đức, Craving là một band cực kỳ đa dạng,tập hợp đủ thể loại như cái nồi lẩu thập cẩm. Đến từ nước Nga nổi tiếng với những band melodic death tài năng ra 1 album rồi chết, Ivan Chertov guitarist kiêm vocal đem đến cho Craving những giai điệu ngọt ngào cùng cái không khí lạnh lẽo từ tiếng keyboard sặc mùi Phần Lan. Những người Đức còn lại đem đến chất Folk rộn ràng, âm hưởng epic hào hùng cùng sức mạnh hủy diệt của Black/Death metal. Điểm tớ thích nhất của album này là mặc dù không ít keyboar, không thiếu những giai điệu đẹp, không thiếu chất folk rộn ràng nhưng điều ta nhớ nhất ở At Dawn là cái không khí căng thẳng, giai điệu hùng hục từ đầu đến cuối không một giây ngơi nghỉ. Craving chơi một thứ MelodicDeath non-stop, trâu bò húc, hào hùng và sảng khoái như những chiến binh trên đường ra trận. Điều hài nhất ở cái album này là tính Liên Hợp Quốc của nó. Mấy thằng điên này chơi 1 album bằng 3 thứ tiếng Anh, Nga và Đức. Nghe loạn hết cả lên :v


http://www.mediafire.com/download/e633nb3ppvoufvo/CAD-13.aw

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
MondeoTrung
Khách mới


Nam

Ngày tham gia : 26/04/2012
Age : 31
Tổng số bài gửi : 2

Bài gửiTiêu đề: Re: Toàn cảnh Melodic Death Metal 2013   Tue 28 Jan 2014 - 1:22

wow.... more than enough... thanks!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Toàn cảnh Melodic Death Metal 2013   Today at 19:58

Về Đầu Trang Go down
 
Toàn cảnh Melodic Death Metal 2013
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AnotherWorld Of Rock :: Metal :: Other Discussions-
Chuyển đến