IndexIndex  PortalliPortalli  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng Nhập  

Share | 
 

 A Tribute to the IMMORTAL one

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
crimsonM
Passionate Crimson Lust
Passionate Crimson Lust
avatar

Nữ

Ngày tham gia : 02/07/2007
Age : 33
Tổng số bài gửi : 6
Đến từ : south of heaven
Job/hobbies : slayer

Bài gửiTiêu đề: A Tribute to the IMMORTAL one   Tue 3 Jul 2007 - 14:16

gửi 1 bài cũ đã viết cách đây 2 năm, được edit lại cho hợp thời :): . Bỏ vào chuyên mục album reviews thì cũng không hợp lý lắm, vì viết về cả 1 band, tuy nhiên do không chủ trương khai thác những thông tin lá cải kiểu như vocalist thích mặc wần sịp màu gì, guitarist thích chơi gà tóc vàng hay tóc đỏ .... mà chỉ xoay quanh sự nghiệp của band, tập trung ở các điểm mốc là thời điểm release những album kinh điển, thế nên tạm gửi nó ở đây.
Về ngôn ngữ được sử dụng trong bài viết, nếu có phần hơi (hoặc quá) lỗ mãng, thì nguyên nhân là do tác giả cũng lỗ mãng, khó giả dạng người lịch sự. Thế nhá, nếu bạn quan tâm đến IMMORTAL, và quan tâm đến black metal thì có kể gì những thứ lẻ tẻ, rite?

Thông thường, bất kỳ thằng chó chết nào có dây mơ rễ má đến những người nổi tiếng đều được quan tâm lây. IMMORTAL không ngoại lệ, khi người dẫn đắt band trong những ngày đầu lập nghiệp chính là EURONYMOUS lừng danh của MAYHEM. Đúng ra lúc đầu band này chơi death, khi ấy tên band là “Amputation”,d.m sến (!), rồi gặp EURONYMOUS, con nhện béo của Mayhem, một huyền thoại của Black Metal, ông thần này đã dụ dỗ gì đấy mà AMPUTATION nhà ta chuyển sang chơi Black và lấy tên là IMMORTAL, một cái tên mang nhiều dự cảm tốt lành về tương lai của band,và tao tin cũng như cái tên này,IMMORTAL sẽ trở thành 1 tượng đài bất tử trong bóng tối vĩnh hằng phủ lên Black metal.

Năm 1990 vào một ngày xấu giời nào đấy ABBATH (Olve Eikemo) gặp DEMONAZ và hai tên này lập ra band AMPUTATION , cùng với 2 thành viên nữa là Armagedda (drums) và Jørn (guitar). Hẳn lúc đó chẳng ai trong số họ nghĩ rằng 1 ngày nào đó band sẽ chơi Black và trở thành một tên tuổi vĩ đại nhờ dòng nhạc ấy.

Cho đến khi band tuyên bố đường ai nấy đi (2003) thì nhân sự đã thay đổi khá nhiều. Đội hình cuối cùng chỉ còn mỗi ABBATH vừa gào rú vừa chơi guitar, bass được Saroth đảm nhiệm và trống là ông kẹ Horgh (Reidar Horghagen), tay này trước cũng chơi cho Hypocrisy.

Trở lại những ngày đầu, demo đầu tiên "Suffocate" phát hành đầu năm 1991 chìm không sủi tăm .Cuối năm, theo truyền thống lì lợm của những kẻ newbie, một demo nữa ra đời “The Northern Upins Death”. Không lâu sau đó thì tay guitarbị đá đít. IMMORTAL kí hợp đồng với 1 hãng thu âm của Pháp.Chộp ngay cơ hội , band tung ra 1 single và bắt đầu hì hục sáng tác + ghi âm “Unholy Forces of Evil” và “Cold Winds of Funeral Frost” rồi đưa vào EP “Unholy Forces of Evil”. EP này trình làng vào mùa đông năm 1991 , cũng năm đó band chụp vài bức ảnh chắc để dành cho lúc nổi tiếng sau này.

EP đầu tiên đánh dấu sự chuyển hướng của IMMORTAL sang black gồm 3 track.

1. Diabolical Fullmoon Mysticism 00:42
2. Unholy Forces Of Evil 04:28
3. The Cold Winds Of Funeral Frost 03:40

trong đó, track đầu là intro. Một đoạn intro hứa hẹn cho 1 band nhạc đầy tiềm năng ,với tiếng keyboard ( he he đừng ngạc nhiên nhé) rải mơ hồ, theo đó là tiếng trống nhịp nhàng kèm sát, rồi keyboard trở nên nhập thần, ma quái hơn cho đến kết thúc đoạn intro daì 42 giây.Tiếp ngay sau đó là Unholy Forces Of Evil và tao phải nói một câu cũ rích là không cần ăn hết bữa ăn mới đánh giá được tài của đầu bếp , EP này cũng vậy. Nắm bắt một cái "chất" rất khác, rất riêng, để biết rằng nếu tiếp tục phát huy, một tên tuổi lớn sẽ được xác lập. Guitar trong thời kỳ này chưa định hình với những đoạn riff không lấy gì làm sắc sảo , trống cũng chưa khủng nhưng air nhạc đã hứa hẹn sẽ lấy được hồn vía của người nghe. Sự thuyết phục trong chất nhạc, đó mới là điểm quan trọng với black metal, và IMMORTAL bước đầu làm được điều đó. Hơn nữa, chất giọng của ABBATH thực sự ổn, ok anh ta sinh ra để hát black, và để tạo nên IMMORTAL !

Thừa thắng xông lên từ air nhạc lạnh lẽo bạo tàn đầy hưá hẹn trong EP trên, IMMORTAL thực hiện album chính thức đầu tiên. Họ lấy tên của đoạn intro trong EP làm tên album:
Diabolical Fullmoon Mysticism


Thật ra lúc đầu IMMORTAL chọn tên Battles in the North cho album này, nhưng sau đó lại đổi thành Diabolical Fullmoon Mysticism , và dù cho gọi bằng tên gì thì đó cũng là một album cực kỳ đáng nghe.
Cover (nói ko phải nịnh chứ sến vãi chuối chè)
LIST:
1. Intro 01:35
2. The Call of the Wintermoon 05:40
3. Unholy Forces of Evil 04:28
4. Cryptic Winterstorms 06:08
5. The Cold Winds of Funeral Dust 03:47
6. Blacker Than Darkness 04:17
7. A Perfect Vision of the Rising Northland 09:04
Total playing time 34:59
Member:
Demonaz Doom Occulta - Guitars
Abbath Doom Occulta - Bass, vocals
Armagedda - Drums and percussion

Một chút ảnh hưởng của BATHORY, phảng phất đâu đó trong cái không khí thuần khiết của mùa đông phương Bắc toát ra từ album. Một chất nhạc đúng style của Black metal thời kỳ đỉnh cao. Một vài đoạn Acoustic guitar xen lẫn trong các track tạo nên một tiền lệ cho các album theo phong cách atmospheric black metal sau này.

Đoạn intro làm ta sướng điên người kéo dài gần 2 phút, và khi "tiếng gọi của vầng trăng mùa đông cất lên" ta không thể chờ cho tiếng trống điên cuồng lắng xuống để định thần lại nữa. Một đêm băng giá ở Bắc Âu, tuyết phủ khắp nơi, bóng tối lan tràn. Một vầng trăng u ám với thứ ánh sáng tang tóc leo lét trên cao. Quen không? Đừng có à lên "under a funeral moon" nhé, khác hẳn đấy các bố ạ.

Into eternal nights
Hearing the call of the wintermoon.
Trong đêm không cùng
lắng nghe tiếng trăng mùa đông vẫy gọi"

Khoái lyric của IMMORTAL, thể hiện rất rõ trí tuệ của một band nhạc "thực sự có cái đầu" , đầy tâm huyết với phương Bắc thiêng liêng. Vùng đất huyền thoại với gió lạnh thổi qua những khu rừng lá kim muôn đời lặng lẽ, với sương tuyết vây kín, với máu đổ không ngừng trong những cuộc thánh chiến. Vùng đất tạo cảm hứng bất tận cho BLACK METAL. Phưong Bắc hiện lên trong lyric của IMMORTAL cũng là một Bắc Âu thần thánh với những đặc trưng không thể chối bỏ, không thể nhầm lẫn. Và mùa đông dài thăm thẳm phủ đôi cánh lên vùng đất thiêng, ẩn giấu muôn ngàn điều bí mật.

Buried beneath the mountains of frost
Years of silent sorrow grim and dark
My winterwings of evil sleep in eternal nights
In deaths cold crypts of snow
The moon chaimed my return
With the blackstorms I came
Chôn vùi dưới những rặng núi cao phủ đầy sương giá
Những năm tháng buồn lặng lẽ trôi qua
Giữa bóng tối và thù hằn tràn ngập
Đôi cánh mùa đông của loài quỷ dữ ngủ quên
Trong đêm vĩnh cửu
Nơi nấm mộ băng tuyết lạnh lẽo rũ tàn
Vầng trăng đưa lối ta trở lại
Cùng cơn bão tuyết tối tăm

Black metal thời kỳ đầu là thế. Mạnh mẽ trong chất nhạc, bố cục không rõ ràng, âm thanh không trong trẻo nhưng lyric còn có sức truyền cảm hơn cả những vần thơ. Bao nhiêu cảm xúc dữ dội ẩn chứa trong từng câu chữ nhưng được thể hiện một cách mượt mà và đầy tính thẩm mĩ. Ta tìm thấy đặc trưng này trong âm nhạc của một loạt band chơi black cùng thời hoặc thuộc dạng ”tiền bối” của Immortal. Không quá mì ăn liền hay chạy té khói cho kịp phong trào như đám black mới nhí nhố bây giờ, các band ngày xưa dù hừng hực nhiệt huyết, dù máu me cỡ nào cũng có chất điềm tĩnh và chín chắn trong lyric,thể hiện sự trung thành với những đề tài kinh điển: antichrist, ngợi ca phương Bắc huyền thoại với những cuộc chiến tranh kéo dài không dứt:

Where I ride deaths cold winds in the battles in the North
As a Norse warrior I rode the dark valleys
With longsword in hand sworned to throne dark lands
(Cryptic Winterstorms)
Và đương nhiên một vấn đề không tránh khỏi : Satan muôn năm !
Chaiming through the dark Northern valleys
Eternity I pass eternity I seeked
For the darkness my spirit
For satan my black soul.
(Cold Winds Of Funeral Dust – DMF)

Chỉ một dúm đề tài cơ bản nhưng mỗi band đều có cách thể hiện riêng, và tự khai phá con đường của mình không dẫm lên dấu chân kẻ khác. Và một đặc trưng nữa của black thời kỳ hoàng kim là”không to mồm” , chẳng kêu gào chửi rủa thô tục, tính trí tuệ và sự đầu tư về suy nghĩ cũng như cách làm việc nghiêm túc đã mang đến kết quả là một loạt những siêu phẩm nối tiếp nhau ra đời. Dù các hãng thu âm chuyên dụng cho dân black thời đó thường làm ăn như 4` ( trừ moonfog thì may ra) , hoặc mấy ông tướng hết tiền tự ghi âm nên âm thanh như *** nhưng chính sự không trau chuốt trong hỗ trợ phòng thu lại là một lợi thế lớn. Các band nhạc phô bày được hết đặc trưng kỹ thuật “thật” của mình, và cái air nhạc cũng true hơn, thô ráp và chân phương chứ ko quá bóng bẩy mượt mà nhờ trang bị tận răng những phương tiện hỗ trợ như bây giờ. Vì thế ta thưởng thức và cảm nhận được những gì rất thật từ album, và về phía cá nhân tao thì tao ủng hộ cách ghi âm truyền thống.Không hoa mĩ màu mè gì cả, trừ khi anh chơi Symphonic blak thì hãy đi tìm phòng thu xịn cũng chưa muộn. Trở lại với IMMORTAL ,cái full length đầu tiên kĩ thuật còn chưa đạt tới sự hoàn thiện như các album sau này nhưng cực máu. Thực tế nếu công bằng mà đánh giá về kĩ thuật thì DMF còn khá nhiều nhược điểm. Guitar đôi lúc chìm lỉm , và fuzz phản chủ nhiều khi lộ liễu không chịu thấu. Trống thì có nhanh, có mạnh mẽ , nhưng chưa đủ chất kĩ thuật đáp ứng việc thể hiện cái thần thái của album, rất đáng tiếc vì lyric đã được đầu tư rất kỹ để thể hiện chủ đề “Diabolical Fullmoon Mysticism”. Xuyên suốt toàn album điểm nổi bật nhất là chất giọng của Abbath, lạnh lẽo và ma quái, đôi lúc xen vào những đoạn screaming rất đắt. Một vài đoạn solo ngắn thật sự tuyệt,nhanh, sắc sảo và rất có hồn. Thêm 1 điểm đặc sắc như đã nói ngay từ đầu – 1 chút acoustic guitar mang lại một bầu không khí mới lạ cho album. Trầm lắng hơn và sâu sắc hơn. Sau này khá nhiều band đu đeo theo kiểu này, chuyện đó không có gì đáng ngạc nhiên.

The Northern darkness marches through the coldest night….

A Perfect Visions of the Rising Northland là closing track, cũng là track hay nhất. Kết hợp rất tốt giữa guitar và trống tạo thành một cái nền hết sức hoành tráng, âm thanh dày và không lấn át vocal .Giọng của ABBATH thực sự làm người nghe choáng , nó thể hiện một cách tuyệt vời cái hồn của phương Bắc với gió, với tuyết, với núi cao và với bóng tối dày đặc. Một chất giọng đen tối và lạnh ghê người, hoàn toàn xứng đáng với vẻ đẹp huyền bí của lyric:
A Perfect Vision Of The Rising Northland

[Music: Abbath - Lyrics: Demonaz]

Winter of the ages so dark so cold that flames turn to the bluest frost
Mountains of ice rises above a dead and frozen ground
The ravens returns to the hills
And the Millenium black bells of eternal frost
Chaim through the Northern lightning

Upon the mountainside I stand
The floods of black runs below
Hair of a cold goatscalp I kiss
Eyestaken mountains still breathes
At one with the poisoned ground

Midnight darksky open up
A blast of red lightning rides the night
With doom winds death angels fly
Across a nearly closed skyline
And the sun freezes at one with the infernal holocaust frozen clouds

Centuries of doom reigned by the Goatthrone of desire
Raised by sorcery to the Holocaust sky

North black hordes storms
Through invincible cyclones of frostwinds
I lift my hands
And join the ceremonial circle of one wind
Eyes of stone now sleeps into eternal night
This winter is forever
A wind of red I rode
A wind of evil cold

For the years that have passed in the North
Brought me visions of the Goatthrone of desire

On the hillside where I stood left for another world
Tragedies blows at horizon
The sun freezes to dust

A perfect vision of the rising Northland

Trích toàn bộ lyric để thể hiện lòng kính trọng trước sự toàn mĩ. Thâu tóm toàn bộ linh hồn của mùa đông phương Bắc và linh hồn của những đứa con được chọn lựa để tôn thờ bóng tối vào một bức tranh mô tả trên mọi góc cạnh, với sự thể hiện không chê trách vào đâu được của âm nhạc.Đặc biệt trong lyric của track này có câu “Tragedies blows at horizon” sau này sẽ trở thành tên 1 track trong album kinh điển “At the heart of winter”, một track tao nghe đến mòn tai mà vẫn kinh ngạc vì cái hay của nó, và vì những phát hiện mới mẻ không dứt .

Lyric của DMF được viết như từng câu chuyện hoàn chỉnh riêng lẻ,điều này giúp cho mỗi bài trở thành một chỉnh thể độc lập nhưng đồng thời giữa các track vẫn có một sự liên kết chặt chẽ. Về điểm này thì phải công nhận các đoạn bridge rất hoàn hảo, cũng như những cú riff lặp lại trong cả album không đến mức làm người ta ngấy lên cổ mà vừa phải, đủ để bảo đảm tính thống nhất của album. Một album đầu tay đầy hứa hẹn,và là một sự khởi đầu rất tuyệt đối với Immortal. Nên nhớ là cùng thời gian ấy Darkthrone đang tung ra A blaze on Northern sky và Under a funeral moon, còn Burzum thì cũng đang kiếm cho mình bản thu âm đầu tiên. Than ôi, thời oanh liệt …..
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
crimsonM
Passionate Crimson Lust
Passionate Crimson Lust
avatar

Nữ

Ngày tham gia : 02/07/2007
Age : 33
Tổng số bài gửi : 6
Đến từ : south of heaven
Job/hobbies : slayer

Bài gửiTiêu đề: Re: A Tribute to the IMMORTAL one   Tue 3 Jul 2007 - 14:29

Cuối năm, Armagedda được mời ra khỏi nhóm. Thực tế ko phải ông này chơi dở hay chảnh choẹ gì, mà chỉ do’không hợp với tư tưởng âm nhạc cũa Immortal”. Chấm hết. Tao nhớ nhiều band cũng kick ass thành viên của mình vì lý do tương tự nhưng có phải thế không thì có Satan mới biết. Cái khó ló cái ngu, Immortal vội vã tìm 1 người lấp chỗ trống mà quên điều tra kĩ về hắn. Một thằng Kolgrim cha căng chú kiết nào đó nhảy vào thay thế chỗ của tay trống cũ, và Immortal nhà ta hẳn phải khóc dở mếu dở vì thằng khốn nạn ấy lười chảy thây. Sau 6 tháng chịu đựng, Abbath đành đau khổ tiễn luôn ông này. Qủa là một sự bôi bác. Tràn trề thất vọng và khốn khổ, vocalist của Immortal quyết định chơi trống luôn cho album thứ 2 của mình “Pure Holocaust”. Thế mới thấy tay này cũng đa tài khiếp, vì phần trống trong Pure Holocaust không có gì để phàn nàn. Album thứ 2 này là một kiệt tác để đời và là một sự tiếp nối xứng đáng truyền thống của true Norwegian black metal. Lưu ý một chút là thằng Erik chết tiệt nào đấy chỉ có tên chứ ko chơi tí tẹo nào trong album, và phần trống thực sự là sản phẩm của anh Abbath đẹp giai tài giỏi.


TRACK LIST:
1. Unsilent Storms In The North Abyss
2. A Sign For The Norse Hordes To ride
3. The Sun No Longer Rises
4. Frozen By Icewinds
5. Storming Through / Red Clouds And Holocaustwinds
6. Eternal Years On The Path To The Cemetary Gates
7. As The Eternity Opens
8. Pure Holocaust

Đương nhiên tao chỉ cần phang 1 câu “hay không từ nào diễn tả được” là xong, khỏi review. Mà quả thật không cách nào diễn tả nổi cái hay của album này.

Đầu tiên,một đứa như tao hẳn phải đi bới lông tìm vết cái đã. Điều đáng phàn nàn nhất của album là “một chút xíu” ko hài hoà giữa trống và guitar. Có lẽ lỗi là do Abbath thiếu kinh nghiệm, nên ko làm chủ được tempo. Thế là dẫn đến một tình trạng khá khốn nạn: khi guitar đang tửng tửng như chết yểu thì trống lồng lên như ngựa chạy. Hết biết ! Cái này gọi là rời rạc, là ko liền mạch, là cái chó chết gì thì cũng may mắn thay nó chỉ xuất hiện có 2 lần. Satan saves !

Xong, chỉ mỗi một điểm khiếm khuyết khá nhỏ,nói chung nếu ko bới móc quá thì xem như đây là 1 album hoàn hảo. Hoàn hảo từ style nhạc đến lyric. Vẫn trung thành với chủ đề mùa đông, chiến trận và lòng tôn thờ lực lượng bóng đêm, nhưng với album này thì Immortal đã đạt được một bước tiến đáng kể so với album đầu tiên. Air nhạc tạo thành một không gian phương Bắc điển hình và giam cầm người nghe trong cái không gian băng giá ấy suốt từ đầu đến cuối. Một album tự nó đã hút hồn người nghe không cần nhiều lắm sự cố gắng để tập trung. Sự phô diễn kĩ thuật đạt đến mức xuất sắc, vượt qua được những hạn chế của hoà âm (mk, ai bảo chúng mày nghèo) để vẫn mang đến cho người nghe một hiệu quả cảm âm ở mức cao nhất. Những đoạn riff phải nói là “beautiful” đẹp tuyệt (!!!), đầy chất kĩ thuật ,sắc ngọt đến rợn người và những phân đoạn nhỏ của guitar solo rất khó quên. Trống điên cuồng dồn dập khi như trút hết nỗi căm thù, khi tưng bừng giục giã như một lời kêu gọi xông thẳng vào trận chiến. Đáng nể nhất là vocal ma quái không chịu được, một chất giọng hết sức true: thô ráp, tàn bạo, đầy sức mạnh và có chút gì như thôi miên trong cách nhả chữ rất cân nhắc chuyển tải trọn vẹn phần hồn của lyric . Tất cả quyện vào nhau tạo nên một cảm giác khó thở không chịu được. Và một điều đáng nói là ở Pure holocaust thì bass mới phát huy đất dụng võ, thay vì chết rấp ở 1 cái xó nào đấy như trong DFM, nhờ vậy mà background thật sự hỗ trợ tốt cho vocal .Phần nhạc nền dày, rõ ràng và sâu thẳm, rất hài hoà tạo thành một đối trọng tốt cho frontside với guitar và drum đôi lúc hơi hỗn loạn một cách cố ý.. Tempo thay đổi liên tục, và cứ thế tất cả đan xen, chồng chéo như một cái mê hồn trận khổng lồ không lối thoát nuốt chửng lấy người nghe.
Điểm nổi bật của album là tính phong phú của giai điệu. Không lập đi lập lại một cách nhàm chán những cú riff , phần guitar trong album rất sắc sảo khi nhanh, khi chậm và sự thay đổi diễn ra nhịp nhàng có chủ ý rất rõ. Trống thì ngược lại, đảo phách liên tục nhưng đột ngột và dứt khoát ( đôi khi khiến bác guitar ko bit đâu mà lần he he he). Tempo thất thường làm nản lòng những thằng thích nghe nhạc kiểu “ thừa thắng xông lên” cứ 1 tông chơi miết từ đầu đến đít . Giọng của Abbath cũng vậy, khi rõ ràng sắc cạnh, có khi lại lẫn trong cái nền nhạc cũng rối rắm nghe điên cả đầu như một mớ bùng nhùng không biết đâu mà lần.

Mùa đông Na Uy trong nhạc của IMMORTAL hiện lên rõ nét theo diễn tiến của album. Những khu rừng lá kim ngàn đời lặng lẽ không mang vẻ nặng nề ám ảnh như trong chất nhạc của Darkthrone mà hiện lên sừng sững oai nghiêm , vượt lên trên những đám sương mù xanh lan toả. Gió thổi, tuyết rơi, những cơn bão kéo về và mây đen sà thấp xuống. Quyền lực của Satan hoà thành một với bóng tối ngự trị khắp nơi. Mùa đông của IMMORTAL cứ thế vươn dần đôi cánh đen thẳm che kín không gian. Mùa đông vĩnh cửu trong chất giọng của Abbath, băng giá và vô cảm. Nhưng ẩn sau trong bức màn dày đặc của những bí ẩn kia, là cả một thế giới sống động. Từng track một của PURE HOLOCAUST đưa ta tiến dần vào sâu hơn trong cái thế giới đó. Track đầu “Unsilent Storms of the North Abyss” và tiếp theo là “A Sign For the Norse Hordes to Ride” cho ta chút khái niệm sơ khởi về mùa đông với một vẻ đẹp thu hút của cảnh vật

Delight Of The Moon Is Burning Inside
Spiritless I Lay On Cryptic Stones
Mesmerising Snow Wait Silent Above Me
And My Yearn For Frost Grow Strongly.
Bên trong sự bình yên chết chóc kia, là những đợt sóng ngầm dữ dội của suy tư, của những khát khao được ra trận.
Watching Silently With A Warrior Eye
Winds Of Destruction Fills Our Hearts
With Joy Portals To War Lay Before Us

Lắng nghe đi, bạn hiền. Guitar thật sự cuốn hút với những giai điệu quá đẹp, vocal thì rõ và trống nghe rất sạch. Nhưng ngay từ background rất dày và sâu thẳm đã sục sôi một cuộc tàn sát đang được ngấm ngầm chuẩn bị. Track 2, bass không giữ nhịp đều đặn chuẩn mực mà lặng lẽ tăng tốc độ và cường độ dần đến gần cuối bài thì tốc độ đã đến mức khác hẳn phần đầu track, lúc này bass đã chiếm giữ vị trí “mặt tiền”.Thế lực của bóng tối tập hợp trong lặng lẽ, chờ ngày trỗi dậy chiếm lĩnh cả mặt đất và bầu trời:

Gathering The Horde On A Mountainside
Awaiting The Morning Bestial Sunrise
Diabolic Seven Winds Of Hate
Breathe In The Chasm Of The Realms
In Clouds Above Horizon Grey
A Throne Of Ice.

Phải, và trước cái mạch sóng cuồn cuộn chuẩn bị ào ạt dâng lên đó, trước đôi mắt của chúa tể bóng đêm, bị vây hãm giữa sương giá mùa đông, mặt trời như không còn đủ sức để toả sáng ….. The sun no longer rises ….

Track 3, The sun no longer rises - bắt đầu một cách chậm rãi nhưng mạnh mẽ như những bước chân của mùa đông thong thả và vững chắc quay về Bắc Âu trong bóng chiều đổ xuống:

In The Mist Of The Twilight
You Could See Me Come
To Walk The Endless Woods Alone
The Earth Is Freezing
As I Walk It Become Colder.

Phải nhắc lại, phần nhạc rất chậm so với tempo chung nhưng không có chút nào uể oải. Một sức mạnh tiềm ẩn trong từng cú riff điệu nghệ và từng tiếng trống điểm nhịp nhàng rải đều suốt 1/3 bài, rồi tốc độ được đẩy lên dần, càng về cuối bài càng nhanh hơn, mãnh liệt hơn để bắt kịp nhịp một cách hết sức ăn khớp với track 4.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
crimsonM
Passionate Crimson Lust
Passionate Crimson Lust
avatar

Nữ

Ngày tham gia : 02/07/2007
Age : 33
Tổng số bài gửi : 6
Đến từ : south of heaven
Job/hobbies : slayer

Bài gửiTiêu đề: Re: A Tribute to the IMMORTAL one   Tue 3 Jul 2007 - 14:31



Mùa đông đã thực sự chiếm lĩnh phương Bắc. Cả album Pure Holocause là một cuộc hành trình dài vào tâm điểm của mùa đông Na Uy, và ta đã đi được gần hết đoạn đường để đến đích khi track 4 bắt đầu . Mùa đông, mùa của sự lạnh lẽo tràn ngập trong không gian, và cả trong tâm hồn con người cũng như loài quỷ dữ. Tất cả đều đóng băng trong cơn bão tuyết bạo tàn quét qua vùng đất chết – Frozen by Icewinds. Track 4 bắt đầu nhanh và gọn gàng cùng tông với đoạn cuối track 3, sau đó nhạc được đưa về với tempo trung bình và khá đơn điệu cho ta một cảm nhận về một miền đất hoang tàn chìm khuất trong tuyết, đôi lúc được pick up bởi một vài đoạn riff ngắn và cứng rắn, âm thanh hơi thô của guitar được che lấp trong tiếng bass đều đặn, chừng mực. Track 4, ta nghe Abbath “hát” thực sự, chất giọng thay đổi nhẹ được nâng lên một chút cho hài hoà với những dòng lyric không lấy gì làm nặng nề:

Icewinds Tears Drips On My My Unbeloved Soul
Coven Of Black Mist Sing For Me
Ceremonial Hymns Of The Purest Blasphemy
At One With The Earth
Alone With Light In My Eyes
The Ravens Circle Around My Tomb
As I Dream The Night
Frozen By Icewinds

Một track ngắn chuẩn bị cho một quả bom tấn nổ tung ngay sau đó. Đã đến nơi trái tim của mùa đông lấp lánh thứ ánh sáng huyền hoặc vẫy gọi, và cùng với tuyết trắng trời tuôn xuống không dứt, máu đỏ cũng hoà lẫn trong khúc ca kêu gọi một cuộc chiến mới bắt đầu. Track 5 - Storming Through / Red Clouds And Holocaustwinds hoàn toàn xứng đáng được gọi là 1 epic track vì tính hoành tráng của nó. Một bầu không khí hừng hực như sắp cháy bùng lên giữa đêm , cuốn theo tất cả những u ám của mùa đông. Guitar làm một cuộc bứt phá ngoạn mục về tốc độ, những cú riff liên tục bao vây lấy tiếng trống như có vẻ muốn đập tan nát khoảng không của Abbath. Dường như hắn ta đang chơi trống với 4 tay chứ ko phải 2. Dường như không một ai tỉnh táo nổi với cái thứ âm thanh tàn khốc ấy. Vocal của ABBATH làm ta có cảm giác tên này đang nghiền nát một mối căm thù nào đó bằng chính chất giọng của mình. Kẻ thù của Immortal nếu nghe bài này hẳn cũng có cảm giác như bị đạp lộn cổ xuống địa ngục, cái địa ngục của những âm thanh điên cuồng xoắn chặt vào nhau, mà ghê rợn nhất là vocal chẳng thua giọng của quỷ sứ là mấy, nếu quả là quỷ sứ có thể cất giọng được. Lyric thể hiện chính xác cái không khí mà bài hát tạo ra:

Sons Of Northern Darkness
Under The Throne Of The Moon
United With Forces Of Evil
And Infernal Doom

Lords Of Tragedies Storm
As The Valleys Gates Opens
Decayed Lands Of Sorrow Waits Below
Storming Through Red Clouds And Holocaustwinds

Nghe mà không cách nào ngồi yên một chỗ. Chỉ muốn nhập ngay vào với cái đám âm binh kia nhào ra chiến trường chém giết một trận cho đỡ bứt rứt. Một điều hơi khốn nạn là dù tao khoái Darkthrone cỡ nào nhưng trước 1 cái review nhận định về track này “For this song, think Darkthrone with better drumming, better vocals, better guitar work and faster” thì tao cũng đành chịu là phải. Hơn Darkthrone về cả trống lẫn guitar và vocal, và về cái khí thế máu me điên cuồng này thì khối band chạy vắt giò lên cổ cũng không theo nổi:

Eyes In Blades Shining
Blades In Eyes Shining
Sons Of Nothern Darkness
Under The Throne Of The Moon
United With Forces Of Evil
And Infernal Doom
Storming Through Red Clouds And Holocaustwinds
Demonized By The Closing Nordic Lights.

Đ.m đéo hiểu nổi nó ăn cái gì mà viết được lyric hay khủng hoảng như vậy. Nhất là câu này:

Eyes In Blades Shining
Blades In Eyes Shining

“ thanh kiếm sáng ngời ánh lên trong mắt, tia mắt sáng ngời ánh trên thanh kiếm” , không thể tìm đâu ra một mô tả xác thực hơn về cái sát khí bừng bừng đang thiêu đốt những kẻ tham chiến. Viết thế mới là viết, chơi thế mới là chơi và hát thế mới là pure fucking cool vocal chứ ! Thằng nào sắp đi chém nhau mà nghe bài này có lẽ “đối tượng” không còn đường thoát.

Một đoàn quân xông lên như bão táp, xuyên qua những đám mây bụi đỏ ngầu, những cơn gió táp, gươm vung lên sẵn sàng tham chiến. Storming Through Red Clouds And Holocaustwinds mở đường cho cuộc hành trình đến với cánh cổng mở ra thế giới vĩnh hằng chìm trong quên lãng của cát bụi thời gian Eternal Years On The Path To The Cemetary Gates, track 6 trong album.

Nơi nghĩa trang, cát bụi trở về cát bụi trong những tháng năm vĩnh viễn không còn trôi qua nữa. Nơi thời gian lãng quên những người nằm xuống, và người nằm đó lãng quên thời gian. Tuy nhiên những linh hồn chiến binh vẫn không quên được những trận chiến còn chưa dứt, vẫn hướng về nơi tiếng gọi thiêng liêng cất lên.

Enshrined on the burial ground
On the path to the cemetary gates
My grave sunk in the river to the cemetary pit
Spiritual voices called through chilling smoke

Và nơi đó, không còn gì ngoài cát bụi, ngoài đôi cánh đen tối của sự thù hận không nguôi che khuất tất cả. Thù ghét vĩnh viễn cái thế giới này và mang theo cho đến lúc ra đi:

Hate rises from an infernal tomb
A shadow with black wings
Eternal years on the path to the cemetary gates
In the chains of cold with the hate to all

Ở track này thì để bắt kịp nhịp độ mãnh liệt của track 5, guitar được pick up ngay từ đầu nhưng từ từ slow down ở một khoảng vừa phải. Vẫn xen vào những cú riff và những đoạn trống chừng mực đủ để giữ cho tempo không “rơi tự do” theo đà của vocal. Một track thực sự thoáng về cách biểu đạt, không bị giam hãm trong cái chung” phải có” của album, nhưng vẫn không phá vỡ liên kết nhờ một vài tiểu đoạn lập lại 1 chút cái không khí của Storming through khiến ta ko có cảm tưởng đang nghe những track rời rạc. “Hạ nhiệt” dần để khi track 6 – As the erternity opens bắt đầu thì ta thấy tempo đã rớt tõm xuống vực thẳm rồi. Trống run rẩy nhoè nhoẹt trên một background kinh khủng với guitar lạnh sắc như băng và tiếng bass buồn thảm nổi rõ dần. Và tất cả cùng tăng tốc, lúc nào cũng như cuốn vào nhau tạo nên một bầu không khí căng thẳng và ma mị gây sức ép lên hệ thần kinh của người nghe vốn đã te tua vì bị tra tấn không ngừng. Nhạc tạm thời giãn ra, chùng xuống một chút ở khoảng 4:45 với 1 chút keyboard effects nghe cũng giống hàng gin chán. Giọng của Abbath đã đạt đến mức siêu việt, chuyển biến linh hoạt giữa “hát” và “hét” khiến air nhạc không bị bẻ gãy và tăng thêm sự nghẹt thở vào cái không gian nhạc vốn đã đặc quánh nặng nề kia . Những đoạn screaming quả là khó quên, tiếng gào thét như bị nén lại trong cổ họng rất lâu được dịp bùng vỡ, nhưng khi chuyển sang “hát” thì nó dịch chuyển nhịp nhàng trên một cái nền thay đổi liên tục của nhạc. Vocal theo sát tiết điệu nhanh - chậm đan xen và bắt nhịp với sự thay đổi đó một cách tinh tế. Abbath không có cái kiểu clean vocal lả lướt màu mè, mà thay vào đó những phân đoạn “hát” được xử lý bằng trình độ kỹ thuật đạt đến mức điêu luyện, nhất là ở cách nhả chữ đầy tính toán, cân nhắc kỹ lưỡng để đạt hiệu quả truyền đạt cao nhất mà không bị “phô”. Nghiêm túc và kỉ luật, không có màn nhạc một đàng vocal một nẻo tuỳ hứng, ai bảo rằng chỉ có symphonic mới chú trọng tính kỹ thuật? Nhầm to. Cứ nghe Abbath hát sẽ thấy rằng không chỉ cái”chất” được chú trọng, mà kỹ thuật cũng quan trọng không kém, vì đó chính là phương tiện để thể hiện cái thần thái, cái tâm huyết mà band muốn truyền đạt. Vẫn máu me điên cuồng, vẫn lạnh lẽo ma quái, nhưng không bao giờ vượt tầm kiểm soát. Đó có thể xem là tác phong và tinh thần làm việc mẫu mực đối với vocalist của những band chơi black. Hơn nữa, ở điểm ”true” thì Abbath không chỉ thể hiện qua tư tưởng, qua âm nhạc mà còn qua sự trung thực trong vocal, đó là sử dụng đúng chất giọng của chính anh ta chứ không qua phù phép của kĩ thuật phòng thu. Làm một cái đối chiếu nho nhỏ: cứ lấy bất cứ 1 album nào của Cradle (trừ cái đầu tiên Principal of evil made flesh, một album thật sự đáng trân trọng), và nghe từ đầu đến đít thì có thể nhận ra ko mấy khó khăn là thằng vocal không đẻ đâu ra cái giọng ấy nếu ko có cả đống phơ phiếc hỗ trợ hết mình. Một sự đểu giả lộ liễu. Nghe raw và “classic black” – như thuở sơ khai sẽ thấy đỡ khó chịu hơn nhiều, vì không gặp phải những trò tiểu nhân bịp bợm đó.

Title track –Pure Holocaust, cũng là track cuối cùng kết thúc album. Một track chơi tưng bừng khí thế và theo lối ”tự nhiên chủ nghĩa”. Nhanh chậm bất thường, khi guitar như khi xa khi gần với những cú vuốt sắc sảo thì trống cứ thế nện cật lực, càng lúc càng tàn bạo hơn. Rồi nhạc bị hãm lại một cách thô bạo, ngay lập tức sau đó lồng lên điên loạn. Guitar tung hoành ngang dọc, trống cũng không kém cạnh, và Abbath vocal một cách thoải mái, tất cả nuốt chửng luôn tiếng bass mà cũng chẳng ai buồn để ý đến nữa. Sự hứng khởi dâng lên, và như say vì vẻ hào hùng của cuộc duyệt binh ma quỷ, toàn track chao đảo giữa sự ồn ào vô lối và những giai điệu đẹp, rõ ràng. Một track với lối chơi hơi khó hiểu, khá cực đoan nhưng cảm nhận cuối cùng vẫn là rất hay và ấn tượng. Và theo “kinh nghiệm” của tao thì với track này nên thưởng thức lúc tâm trí không được tỉnh táo lắm , khi đang say, đang buồn rũ rượi hay đang sướng như điên. Sẽ thấy mình không còn chút liên hệ gì với cái xứ sở nóng bức và bụi bặm này cả. Một cuộc trường chinh càn quét toàn bộ vùng Bắc Âu ??? Có thể lắm, với Pure Holocaust. Khi track này chấm dứt thì hết album, và mất một lúc lâu mới “bình thường” trở lại được. Người cứ lưng lửng, hơi choáng và khó chịu. Cái này gọi là “say nhạc” ah?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
crimsonM
Passionate Crimson Lust
Passionate Crimson Lust
avatar

Nữ

Ngày tham gia : 02/07/2007
Age : 33
Tổng số bài gửi : 6
Đến từ : south of heaven
Job/hobbies : slayer

Bài gửiTiêu đề: Re: A Tribute to the IMMORTAL one   Tue 3 Jul 2007 - 14:33

Sau Pure Holocaust, IMMORTAL ngồi chơi xơi nước ít lâu và chẳng mấy chốc nhớ nghề nên quay lại phòng thu làm tiếp 1 quả bom nguyên tử nữa. Qủa bom lần này mang cái tên lẽ ra được đặt cho full length đầu tiên: BATTLES IN THE NORTH

TRACK LIST:
1. Battles In The North
2. Grim And Frostbitten Kingdoms
3. Descent Into Eminent Silence
4. Throned By Blackstorms
5. Moonrise Fields Of Sorrow
6. Cursed Realms Of The Winterdemons
7. At The Stormy Gates Of Mist
8. Through The Halls Of Eternity
9. Circling Above In Time Before Time
10. Blashyrkh (Mighty Ravendark)

Với album này, đội ngũ vẫn chỉ 2 người. Erik, cái tay “có tiếng ko có miếng” trong PURE HOLOCAUST cũng kịp thời bị đá đít trước khi album được thu âm khoảng 1 tháng. Lại lý do xưa như trái đất: không cùng tư tưởng. Do cái việc tống cổ tay trống này mà ABBATH một lần nữa leo lên ngồi sau dàn trống. Công việc này đối với hắn cũng dễ xơi như ăn kẹo, đã làm tốt 1 lần thì ko có lý do gì để thiếu tự tin trong lần thứ 2. Và kết quả đúng là vượt ngoài mong đợi, Battles in the north thành công vang dội và đưa band nhạc 2 người này làm một cú đột phá ngoạn mục trong vị trí, từ một chỗ đứng khiêm tốn không mấy người nhớ mặt biết tên thành 1 đại gia đầy uy tín mà cái tên khi được nhắc đến cũng đi kèm với sự kính trọng trong giới black.

Đề tài cũ kỹ, không chỉ IMMORTAL mà gần như band nào chơi black cũng xào đi nấu lại: những cuộc chiến tranh dai dẳng ở Bắc Âu. Đa phần là những cuộc chinh phạt của những chiến binh Viking-cảm hứng bất tận của Viking/symphonic black metal, và đối với “true and raw” thì đó là những cuộc chiến tranh tôn giáo đẫm máu. Ngay từ nguồn cảm hứng đã tạo nên sự khác biệt về chất nhạc. Trong khi Viking/symphonic tạo nên chất hào hùng, hoành tráng trong âm nhạc, xây dựng nên một âm hưởng sử thi (epic black metal ) và chinh phục người nghe bằng tính kỹ thuật trong hoà âm phối khí, trong sử dụng nhạc cụ, trong giai điệu phong phú , hướng đến cái MỸ thì raw khống chế người nghe bằng đặc tính CHÂN , đó là True nếu xét về tư tưởng, và raw nếu xét về hỗ trợ kỹ thuật. Với raw black, âm nhạc đơn thuần chỉ là phương tiện chuyển tải tư tưởng, và chức năng của nó chỉ có thế. Vì vậy những tay khoái nghe symphonic chắc sẽ “hóc xương” với cái Battles in the north này. Nhận xét đúng nhất về BITN là “1 album thản nhiên vứt hết mọi giai điệu qua cửa sổ ”. Và khốn nạn cho thằng nào nghe album này bằng 1 cái loa 4` (như tao), chưa hết album đã thấy cái loa khóc thét xin đầu hàng.

Nếu có khái niệm”brutal black” thì tao đề cử album này làm tiên phong. Cục cằn, tàn bạo và gãy gọn, khỏi hoa lá cành rườm rà lắm chuyện. 10 track gói gọn trong vòng 35 phút, nghe qua 1 lần chưa kịp hiểu chó gì thì đã hết mẹ nó rồi. Dẫn dắt mạch chủ đạo của album là tiếng trống hết sức quái vật của Abbath. Song song với drum là vocal nghe “bệnh” kinh hồn: tàn bạo, đầy âm khí và nặng nề, hằn học đéo biết diễn tả ra sao cho đúng. Abbath vocal như một kẻ bị quỷ nhập trong một nỗi ám ảnh không dứt của cái chết, của chiến tranh và của hồn ma phương Bắc, cái mà Satyr gọi là ”phantom North”. Guitar đôi lúc ngủ gục đâu đó trong cái nền nhoè nhoẹt với một đống những âm thanh hỗn tạp trộn vào nhau, 1 cái background khốn nạn nhất có thể đối với 1 album “nhạc”. Nhưng đôi lúc lại có vài đoạn riff vãi lúa làm tao sửng sốt, không hiểu đào ở đâu ra mà lại kinh thế. Điều đáng lưu ý nhất là tempo chung của toàn album, lúc nào cũng nhanh đến choáng váng, gần như phủi sạch phong cách trước kia của IMMORTAL. Không còn slow down trước khi chuyển nhạc , không cả những đoạn bridge với tiếng guitar tinh tế. Toàn album chỉ tràn ngập những âm thanh bỏng rát, thô ráp và những đoạn break ngay lưng chừng không báo trước. Một sản phẩm mà khi nghe tao cứ nghĩ hẳn nó ra đời trong cơn điên của sự cuồng nộ, thù hận triền miên. Và cuộc chiến nơi phương Bắc bắt đầu như thế. Tựa hồ bóng tối trỗi dậy giáng đòn trừng phạt cuối cùng lên đầu kẻ thù. Một album toàn diện, nếu xét luôn cả lyric. Không ngớ ngẩn đến mức nghe xong chỉ muốn cười đau bụng nhu Dark Funeral (--à chuyên gia hô khẩu hiệu), lyric của IMMORTAL trí tuệ, giàu biểu cảm và rất phong phú về mặt ngôn ngữ. Nói chung, khi lyric là phương tiện chính truyền đạt tư tưởng của band, và tư tưởng đó quyết định đường lối của band cũng như quyết định phong cách nhạc thì tốt hơn nó nên sâu sắc và chín chắn như lyric của Immortal hay Darkthrone. Còn cứ Satan , Satan, Satan muôn năm hay antichrist , giết bọn Thiên Chúa cái mẹ gì đấy nghe mãi vừa nhàm vừa nhảm vừa buồn cười. Hô hào to mồm theo lối của bọn đàn bà mà đéo làm được cái chó gì cả là một cái lối không thể chấp nhận được đối với black. Tự nhiên tao nhớ ở VN cũng có mấy thằng 4` thiếu não nào đấy hô hào đốt nhà thờ ,nghe muốn nôn oẹ. Làm được thì làm, không làm được thì shut up cho thiên hạ nhờ chứ cứ sủa váng lên thế khéo lại gây thêm tiếng xấu cho black là toàn những thằng não nhỏ, gan cũng nhỏ mà mồm to thì bỏ mẹ. He he, nếu có đứa nào dám đi đốt nhà thờ thì PM, tao sẵn sàng tài trợ tiền xăng. Nếu ko dám thì thôi ngồi nhà luyện Immortal coi bộ có lý hơn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
crimsonM
Passionate Crimson Lust
Passionate Crimson Lust
avatar

Nữ

Ngày tham gia : 02/07/2007
Age : 33
Tổng số bài gửi : 6
Đến từ : south of heaven
Job/hobbies : slayer

Bài gửiTiêu đề: Re: A Tribute to the IMMORTAL one   Tue 3 Jul 2007 - 15:21



Sau BATTLES IN THE NORTH thì anh em trong giới metal cũng đã để mắt tới IMMORTAL để rủ đi tour chung. 1995 - Immortal có tour lưu diễn lớn đầu tiên kể từ khi band thành lập, đảo 1 vòng quanh châu Âu với tư cách là khách mời của MORBID ANGEL. Mối duyên nợ với Mayhem vẫn chưa dứt, và nhờ tình xưa nghĩa cũ nên Abbath cũng kéo được Hellhammer wa chơi trống cho live show của mình. Và Hellhammer cũng vui lòng ngồi sau dàn trống trong video chính thức đầu tiên của Immortal “Masters Of Nebulah Frost”, với 2 track “Grim and Frostbitten Kingdoms” và "Blashyrkh (mighty ravendark)". Thực tế thì video này không chuyên nghiệp lắm nhưng khá cuốn hút, không dàn dựng lôi thôi. Immortal và Hellhammer kéo nhau lên 1 trong 7 ngọn núi tuyết vây quanh Bergen để quay video. Một kinh nghiệm tốt để tạo nên 1 clip không đến nỗi tồi .

Đến năm 1996 thì vì đã giàu có và nổi tiếng hơn, Immortal tuyển thêm 1 tay trống tiếng tăm có thừa là Horgh rồi cùng nhau ghi âm full length tiếp theo tại Sigma Studios. Vĩnh biệt một thời mạt rệp với những âm thanh không ra ngô ra khoai gì, Immortal cho ra đời một xuất phẩm với sự hỗ trợ của công nghệ ghi âm tiên tiến, sạch và rõ ràng hơn nhiều trong âm thanh, nhưng tư tưởng vẫn không có gì đổi khác. Đó là vào khoảng tháng 2 năm 1997, khi “Blizzard Beasts” được phát hành chính thức.
Đây là nhận xét của 2 năm trước: "Nói chung tao ko khoái album này nên khỏi review, mặc dù nói đúng ra thì nó rất hay. Hoàn hảo trong ghi âm, trong cách phối hợp các nhạc cụ, nhưng dù sao cũng gây hẫng với độ dài quá xá thảm hại của nó, đâu chừng 29 phút. Cũng có thể sau này tao mới thích cũng nên, giờ thì oải. Nghe chưa được 3 lần đã nói lời chia tay dzui dzẻ rồi"
Hai năm sau, thấy quả là album này tuy khó lọt tai lúc đầu, nhưng càng nghe càng bị cuốn hút. Sức hấp dẫn ma mị của nó tiềm tàng như một kho báu ẩn sâu trong lòng đất, thử thách sự kiên nhẫn của người nghe theo kiểu đãi cát tìm vàng, chống chỉ định với những ai thiếu kiên nhẫn và không phải die-hard fan của Immortal.

Nếu ai mê cái style của Morbid Angel thời kỳ đầu có thể check album này, không hẳn là 1 sự lặp lại nhưng cái khí chất dũng mãnh gọn gàng của M.A cứ như lẩn quẩn trong từng đoạn nhạc. Và vocal gợi nhớ đến "thần sấm" của Bathory trong những ngày hoàng kim. B. Beasts làm cho người ta phải băn khoăn, liệu có một giới hạn về tempo tồn tại chăng, khi thậm chí nó còn nhanh và gắt hơn cả BITN? Và khi Horgh nương tay với dàn trống, thì guitar lên ngôi với những cú lướt thần tốc của Demonaz, và quả thật cái tay chém đinh chặt sắt này đã tạo 1 dấu ấn không thể phai mờ về tiếng guitar tàn bạo mà sắc lạnh như một lưỡi gươm bằng băng chém toạc những cơn gió mạnh trong air nhạc của Immortal. Nhân tiện khi đề cập về tiếng gió, có thể nghe được âm thanh não nề và cuồng nộ của những cơn gió thổi lồng lộng xuyên suốt album từ tiếng guitar thần sầu của Dez.
Thêm 1 chút về đoạn intro. Mới nghe: bỏ qua! Nhưng càng nghe càng thấy nó đúng là một track quỷ quái, đặc biệt khi nghe trong đêm khuya thì ngay đến cả đoạn intro kinh điển trong DFM cũng phải chạy văng dép. Nhiều lần tự hỏi mình: tại sao, tại sao và tại sao? Tại sao một track với gia điệu đơn giản đến mức đôi lúc có thể cho là nghèo nàn lại đạt đến cái thần thái ấy, lại có thể giam hãm tâm trí của ta đến mức không còn đường thoát như thế? Hay cứ như quảng cáo của HBO (simply the best, hehe).
Vẫn những đoạn screaming rất ấn tượng của Abbath, cả chất giọng gầm gừ đầy đe dọa của anh xem ra còn kinh hồn hơn cả con "brutal black" Battles in the North. Nó tỏ ra hiệu quả cực kỳ khi kết hợp với tiếng guitar hung bạo của Dez, không còn nữa những uất ức trong chất nhạc, B. Beasts là một sự giải phóng hoàn toàn cho cái Tôi tàn nhẫn và cái khí thế hừng hực của chiến binh phương Bắc. Thôi thì chắt lưỡi, vĩnh biệt những âm hưởng lộng lẫy và hào hùng của những DMF hay Pure Holocaust, hãy để cuộc chiến không khoan nhượng được đẩy lên đến đỉnh điểm. Blizzard Beasts tiếp tay cho cuộc tàn sát khởi đầu từ BITN càng thêm thảm khốc, nhân tiện tàn sát luôn cái gọi là "âm nhạc". Nếu đang nghe album này thì tao chỉ đơn giản bảo là "nghe Immortal" chứ bảo "nghe nhạc" thì ...hơi ngượng :B:
Nói thêm 1 tí về drum. Horgh chứng tỏ bản lĩnh của 1 đại gia, với chiêu đảo phách gọn gàng chắc chắn, và "cắt đuôi" cực đẹp. Anh chơi với 1 sự chuẩn xác không thể chê được, và do là dân pro nên đương nhiên anh không phạm phải những lỗi buồn cười như khi Abbath cầm dùi. Lối chơi tỉnh táo và chuẩn mực của Horgh đã fix với tổng thể album và luôn có những lúc anh nhường đất cho guitar được dịp múa may. Quả thật nghe kỹ album này, phát hiện nhiều điểm nhấn đáng giá, nhưng có lẽ đáng để ta nể phục nhất là Horgh. Với 1 nền tảng kỹ thuật vững vàng và 1 quan điểm chơi nhạc rất chuyên nghiệp, Horgh tạo nên sự cân bằng cần thiết cho 1 album black có tính toán và có sự phân công rõ ràng cho từng nhạc khí, không hề ném vào đấy những đoạn biểu diễn "tuy đặc biệt nhưng vô học" theo kiểu của bọn đua đòi sau này. Thanx, Horgh!
Với độ dài còn thảm hơn cả BITN, chỉ tầm 29 phút, B.B không phải là 1 album để quẳng vào máy nghe 1 lần rồi ...xong, vì như thế chắc chắn sẽ chẳng kịp hiểu hay cảm nhận gì cả. Nếu chơi ở chế độ replay, sẽ thấy một điều thú vị: cả album như vạch một đường tròn hoàn hảo, khi kết thúc ending track cũng là một sự chuyển đoạn hợp lý để đưa về lại track đầu tiên. Sự nối kết này nhịp nhàng và trùng khớp đến mức khó tin rằng đây chỉ là ngẫu nhiên. Thử xem?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
crimsonM
Passionate Crimson Lust
Passionate Crimson Lust
avatar

Nữ

Ngày tham gia : 02/07/2007
Age : 33
Tổng số bài gửi : 6
Đến từ : south of heaven
Job/hobbies : slayer

Bài gửiTiêu đề: Re: A Tribute to the IMMORTAL one   Tue 3 Jul 2007 - 15:24

Cuối năm, khi band chuẩn bị đi tour thì Demonaz gặp vấn đề với cái tay phải gió của mình. Trong khi bị thúc vào đít và việc lên đường lưu diễn không thể hoãn lại, Abbath thay thế Demonaz chơi guitar ! Tour thành công tốt đẹp, nhưng tay của Demonaz vẫn không khỏi. Một hành động rất đẹp của tay guitar đã từng gắn bó với band ngay lúc khởi đầu: anh rút khỏi IMMORTAL nhưng vẫn tiếp tục viết lyric cho band. Không thể phủ nhận sự đóng góp to lớn của anh trong việc xác lập tên tuổi Immortal, vì không chỉ hợp tác với Abbath sáng tác phần nhạc trong suốt chừng ấy năm, mà đến 99% lyric đều là công trình của Demonaz. Một sự xui xẻo của Immortal vì sau 6 năm trầy trật mới tìm ra 1 tay trống thích hợp, đến khi có rồi lại mất guitar. Nhưng dù sao Abbath với khả năng chơi nhạc thiên bẩm của mình đã nhanh chóng bù vào khoảng trống đó một cách thoải mái.
1998, lại lưu diễn. Khi đó thì Ares của Aeternus sang phụ giúp 1 tay ở phần bass. Demonaz thành công trong vai trò mới: trở thành người quản lý toàn bộ hoạt động của Immortal. 11/1998 album “AT THE HEART OF WINTER” được ghi âm. Một thời kỳ mới của Immortal mở ra khi full length này chính thức ra mắt vào tháng 3/1999.

Track list:
1. Withstand The Fall Of Time
2. Solarfall
3. Tragedies Blow At Horizon
4. Where Dark And Light Don''t Differ
5. At The Heart Of Winter
6. Years Of Silent Sorrow

Đây là album tao khoái nhất của IMMORTAL, và theo ý kiến cá nhân tao thì nó xứng đáng đứng vào hàng ngũ 10 album hay nhất của black metal. Một tác phẩm xứng đáng với tên tuổi của Immortal, và dù Immortal có ngủm rồi thì những kiệt tác như thế này vẫn sống, và sống mãi như tên của band, tao tin là thế.

Cái đầu tiên để soi mói thì hơi buồn cười: Immortal ko phơi mặt mình lên bìa album như kiểu truyền thống nữa, mà thay vào đó là cover art đẹp & đầy tính thẩm mĩ minh hoạ tốt cho cái tên AT THE HEART OF WINTER. Tông màu và cách vẽ gợi nhớ đến 1 album sinh sau đẻ muộn mà tao rất mê :1184 của WINDIR. Cách viết nhạc cũng khác hẳn những album trước, nhưng vẫn trung thành tuyệt đối với hệ tư tưởng band đã chọn ngay từ đầu. Album này chiếm cảm tình tuyệt đối của tao từ âm nhạc, lyric đến cover art và cả cái tên cũng rất hay. Hơn nữa, các track đều có độ dài cần thiết đủ để biểu đạt nội dung, tao thích thế.

Không thể đòi hỏi gì hơn ở full length này, vì nó không bộc lộ 1 khuyết điểm nào. Guitar chơi cực kỳ kỹ thuật, trống mạnh mẽ khí thế , vocal ở đỉnh cao phong độ, air nhạc lạnh lẽo mà vẫn hào hùng và lyric thể hiện được tư chất thông minh cũng như tư tưởng thuần nhất của người viết.

Giờ mổ xẻ album. Track đầu tiên xứng đáng mở đầu cho một kiệt tác. Đẳng cấp thượng thừa trong âm nhạc thể hiện ở đây không thể chối cãi. Trong 1 track dài lê thê nhưng không lặp đi lặp lại, nếu cân đong đo đếm thì có đến hơn 20 đoạn riff đáng giá, và như sóng sau xô sóng trước, guitar càng lúc càng hay và tàn bạo hơn, cắt ngang background tạo sự phân biệt rạch ròi giữa guitar và bass. Trong khi đó clean guitar chơi ở tone trung bình, độc lập và rõ ràng , lặp lại giai điệu tạo nên một sự hỗ trợ tốt về âm hưởng lạnh rờn rợn trong air nhạc. Abbath hát trong một thứ xúc cảm đặc biệt, nghe như một điều gì đó huyền bí và không thật đang tiến đến gần. Tuy nhiên lyric khó hiểu quá, đọc mãi vẫn thấy trục trặc, nghĩ mãi ngu cả người.

Darker and darker skylines of red grew my horizon
on the egdes of my vision a giant grimfaced realm...
Flaming suns crested the horizon shadows born a cloudless day
believers of the rise and set of the moon darkened twilight into night...

Hardening claws of cold tell me we are closer to colder times
through the days of bitterness still the thundra lay untouched
In the final of that day and all centuries after
in eternity and time the same still the thundra lay untouched

May thay đoạn sau dễ hỉu hơn 1 xíu. Rút ra thêm 1 bài học là mongoloid như mình ko nên nghe nhạc wá trí tuệ kẻo có ngày hoá điên.

Lời ca ngợi cuối cùng nếu có, là dành cho Tragedies blow at horizon. Clean guitar buồn tê tái, riff như xé toạc bức tường âm thanh dày đặc của background với tiếng trống hoà lẫn với tiếng bass chìm xuống, kéo dài liên tục như một đám mây mù nặng nề. Và đoạn bridge không còn lời nào để diễn tả. Mạch nhạc chùng hẳn lại, sâu lắng và day dứt. Rồi trở về với âm hưởng chính không có gì vội vã, toàn bài gây cho ta một cảm giác bứt rứt khó chịu như có một nỗi buồn lặng lẽ và ghê gớm đang gặm nhấm ta, giết chết ta từ từ. Lyric cũng vậy, là một bản anh hùng ca bi tráng truy điệu cho những người ngã xuống trong cuộc chiến sẽ còn kéo dài trên tuyết trắng. Cái chết đến như một điều gì phải chấp nhận, và thản nhiên như đó chỉ là một phần của sự tiếp nối không ngừng trong cuộc sống vĩnh cửu.

Tragedies blows at horizon : we ride as one our battle rages on...
Tragedies blows at horizon : we die as one our battle rages on...

Một tuyệt tác – không có gì quá lời khi đánh giá như vậy. Nếu nghe vào những đêm khuya, khi đã tắt đèn và nằm 1 đống trong bóng tối, có khi sẽ thấy khóc vì 1 bài hát là điều rất bình thường. Một track đầy mâu thuẫn, giữa khí thế và buồn bã, giữa bi kịch và những khúc anh hùng ca, một track cũng làm ta mâu thuẫn trong cách cảm nhận. Chính nó dồn nén mọi cảm xúc trong ta, cũng chính nó giải phóng ta khỏi những sự ràng buộc đó. Và khi ấy, tao nhận ra rằng đôi khi một bài mình thích có thể khống chế toàn bộ cảm xúc của mình. Một tình trạng lệ thuộc hết sức thú vị. Một thứ gì có thể làm chủ hoàn toàn bản thân mình như thế có chăng tao chỉ thấy ở Dance of Mortal Lust , Call from the Grave và Under a funeral Moon.

Các track cuối thì ngoài vài cú riff ngoạn mục còn có thể nghe được những đoạn lead thần sầu. Tuy thế album này không nên nghe từng track riêng lẻ, mà nên ngồi nghe từ đầu đến cuối để thấy sự liên kết chặt chẽ giữa các track tạo thành 1 không gian hoàn toàn riêng biệt khoá chân người nghe từ khi khởi đầu đến lúc kết thúc. Và sự phối hợp tuyệt vời giữa các nhạc cụ tạo thành một điểm nổi bật cho album. AT THE HEART OF WINTER đánh dấu một sự thay đổi hết sức tốt đẹp trong sự nghiệp của Immortal.

IMMORTAL còn 2 album nữa là DAMNED IN BLACK -1999/2000 và SONS OF THE NORTHERN DARKNESS (2002). Tao ko khoái album cuối cùng nên ko review, còn DAMNED thì tao chưa đủ trình để cảm, tụi bây tự đi kiếm mà nghe
he he
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CDT
Đại Bàng
Đại Bàng
avatar

Nam

Ngày tham gia : 17/03/2007
Age : 34
Tổng số bài gửi : 1470

Bài gửiTiêu đề: Re: A Tribute to the IMMORTAL one   Tue 3 Jul 2007 - 18:49

Hehe, chào mừng Crimson Mai đã tái xuất giang hồ. Chắc ko cần dài dòng giới thiệu nhiều người cũng đã nghe danh của Crimson Mai trên nhiều diễn đàn rock kì cựu. Mong đợi bài viết của bạn yêu nhiều nhiều! :B: :0:

ĐCM, lâu không nghe lại Immortal, giở ra lại thấy phê chết. Đang ngay trong mùa đông lạnh lẽo tâm hồn nguội lạnh ngồi máy nghiền ngẫm đủ thể loại reading và nghe thứ âm nhạc cơ bản này thấy đời đéo còn gì đáng kể nữa! \m/

Cảm giác hiện giờ đang nghe lại Diabolical Fullmoon Mysticism đơn giản là: "ĐM, hay!". Thế thôi.

_________________
Show me your bound to show you the heart
To outdo your awe and brave become


Được sửa bởi ngày Wed 4 Jul 2007 - 8:21; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Elderaine
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
avatar

Nam

Ngày tham gia : 26/04/2007
Age : 86
Tổng số bài gửi : 867

Bài gửiTiêu đề: Re: A Tribute to the IMMORTAL one   Sat 3 Nov 2007 - 18:40

Ko cậu ạ, tớ chưa bao giờ mắc vào tình huống như cậu cả nên ko có chuyện thông cảm thông kẹo đâu ;))
Thế cậu muốn gặp chị ấy để tỏ lòng ngưỡng mộ chứ gì?
Có 2 chỗ cậu đến có thể gặp đc đấy:
1. Rockcafe Tùng
2. Trà đà/Cafe trên mấy con đồi ở Đà lạt

That's it.
Còn muốn xin nick hoặc số dd thì tớ nói rồi. Hối lộ đi :): (kiểu gì cái gì là việc của cậu) :))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: A Tribute to the IMMORTAL one   

Về Đầu Trang Go down
 
A Tribute to the IMMORTAL one
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [04062011]PD của Immortal Song 2 cảm thấy tự hào cho chiến thắng của Hyorin
» [06062011][new]Show tài năng của sao Kpop bị chỉ trích là tàn nhẫn

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AnotherWorld Of Rock :: Metal :: Album Reviews-
Chuyển đến